[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 27 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 27

Chương 27: Nhận lấy hết thảy.

Nét mặt Sở Gia Hòa dịu dàng, y gần như hành động theo bản năng, nâng tay phải chạm lên chiếc ghim cài áo lá phong Ngụy Tư Triết đưa cho mình.

Để ý tới cử chỉ của y, Hà Nguyên quyết định giúp Sở Gia Hòa hóa giải thắc mắc. Anh ta đặt tách trà xuống, chắp tay sau lưng thong thả đi qua biển người náo nhiệt, bước ra ngoài rìa cách ly khỏi âm thanh ồn ào đinh tai nhức óc, cũng là tạo cho Sở Gia Hòa một bức chắn riêng tư khiến y không cảm thấy hoang mang choáng ngợp dù phải đặt mình trong hoàn cảnh lạ lẫm.

\”Cách đây phải tầm bảy năm rồi nhỉ.\” Hà Nguyên chậm rãi nói, \”Chúng tôi từng thành lập một công ty đầu tư.\”

\”Khi đó tôi là nhân viên giao dịch của một ngân hàng, Tề Khiêm suốt ngày cắm đầu trong nhà đầu tư cổ phiếu. Tư Triết du học trở về, chuyện đầu tiên thằng nhóc này làm lúc vừa đặt chân về nước là gom đủ đám người bọn tôi lại triển khai một kế hoạch lớn.\”

\”Cậu có tưởng tượng được cái cảnh Ngụy Tư Triết ôm bụng cười to không? Nghe có vẻ hơi không ổn cho lắm nhờ?\” Hà Nguyên hạ mắt, nói: \”Ngụy Tư Triết năm hai mươi sáu tuổi, một thằng nhóc to xác vừa mới tốt nghiệp chuẩn bị bước vào xã hội, với cái khí thế \”Nghé con mới sinh không sợ hổ\” và quyết tâm lập nghiệp công thành danh toại đó thật sự khiến cho lũ đã mất sạch lửa nhiệt tình với ước mơ bọn tôi đây phải ngưỡng mộ ghen tị.\”

Sở Gia Hòa nghe vậy đưa mắt nhìn, biểu cảm của Hà Nguyên trong chớp mắt vừa rồi biến đổi rất nhỏ, giọng điệu tựa như xen lẫn vẻ nuối tiếc rồi giây lát sau lại nhanh chóng trở về như thường, nhưng có lẽ đó là ảo giác của y.

Hà Nguyên tiếp tục kể: \”Thật ra suy nghĩ lập công ty đã rục rịch có sẵn trong đầu mỗi người chúng tôi, chỉ là không có ai đủ quyết đoán bước ra thực hiện. Làm đầu tư quá nguy hiểm, gia đình chúng tôi không tính là có nhiều, chỉ dám làm mấy vụ vừa phải, mua ít quỹ tài chính, cổ phiếu, chứng khoán với chi phí và quy mô nhỏ.\”

\”Tư Triết du học ở Mỹ, dù có học bổng nhưng ba mẹ cậu ấy cũng không trả ít hơn được bao nhiêu. Gia cảnh của Tư Triết cũng không giàu có gì, cô chú lại thương cậu con trai, lương hưu mỗi tháng đều gửi hết cho cậu ấy làm tiền ăn ở sinh hoạt.\”

\”Khoảng thời gian đó tôi với Tề Khiêm ghẹo nhau, giả dụ như sau này sáng lập công ty mà còn thành công ấy, chúng ta rốt cuộc cũng làm được trò \”Gầy dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng\” rồi.\”

Khó lòng kiềm chế bản thân lún sâu vào dòng hồi ức, Hà Nguyên nghiêng đầu cười cười với Sở Gia Hòa: \”Tư Triết về nước là bước ngoặt cuộc sống của chúng tôi.\”

\”Lấy cậu ấy làm trung tâm, hợp quần gây sức mạnh, bốn người bọn tôi vin vào lòng tín nhiệm đối với nhau rốt cuộc trắc trở thành lập công ty.\”

Sở Gia Hòa nhíu mày, môi mấp máy hé mở nhưng không để mình đột ngột lên tiếng. Bốn người? Y không khỏi nghi hoặc, tự hỏi chẳng phải là ba người sao?

\”Tôi nhớ rất rõ, hôm nhận được giấy phép kinh doanh là ngày mùng 6 tháng 6, mấy người bọn tôi đều kích động đến phát điên lên.\” Hà Nguyên lắc lắc đầu cảm thán, thở dài não nề, \”Ăn hải sản hò hét chúc mừng đến tận khuya. Lúc ra khỏi nhà hàng, Tề Khiêm đột nhiên la hét đòi đi dạo phố, rồi phải mua món quà gì đó kỉ niệm hôm nay mới được.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.