Chương 26: Ghim cài áo lá phong.
Một câu nói của Sở Gia Hòa làm Ngụy Tư Triết hân hoan cả đường đi.
Chiếc Porsche lái vào bài đậu xe ngầm của khách sạn quốc tế Bắc Thần, tìm thấy chỗ đậu ở khu vực vip. Ngụy Tư Triết mở cửa, chỉnh trang phục lại rồi vòng sang ghế phụ lái đón Sở Gia Hòa.
Thang máy dừng ở tầng mười lăm rồi mở ra. Hai người bước lên thảm cách âm, không bao lâu sau, cánh cửa lớn màu vàng choán lấy tầm nhìn, tấm thảm trải sàn được thay bằng gạch lát nền kiểu Ba Tư. Trong sảnh Vân Tiêu có hai chiếc chèn chùm pha lê, chính giữa là ba hàng ghế ngồi, hai bên là những chiếc bàn dài màu trắng bày biện đầy ắp những món ăn hấp dẫn.
Sảnh tổ chức bề thế lộng lẫy với đông đảo các nhân vật có tiếng trong ngành được mời đến. Ngụy Tư Triết trộm đưa mắt sang Sở Gia Hòa, không khỏi phục lăn khi thấy phong thái vẫn thoải mái như thường, bước đi vững vàng và nét mặt thong dong của y. Kết quả, vừa lia mắt xuống anh đã phát hiện tay người này đang bấu víu siết chặt lại với nhau, mu bàn tay hằn rõ gân xanh. Thì ra bộ dạng điềm tĩnh là giả bộ cả cơ đấy, Ngụy Tư Triết bật cười, một tay đút vào túi một tay tự nhiên ôm lấy vai y.
\”Lần đầu tiên em dự bữa tiệc trang trọng như vậy à?\” Ngụy Tư Triết hỏi.
\”Vâng.\” Vẻ mặt ôn hòa của y hoàn mỹ không một kẽ hở, thế mà ngoài miệng lại đáp: \”Ban nãy trong xe vẫn ổn, nhưng mà bây giờ có hơi căng thẳng.\”
\”Em đã hơn tôi rồi.\” Ngụy Tư Triết tự lấy trải nghiệm bản thân ra an ủi, \”Lần đầu tiên phải dự một sự kiện như vậy, đêm hôm trước tôi còn không ngủ được kia mà.\”
Sở Gia Hòa hơi hơi được trấn an rồi, cơ thể đơ cứng cũng dần thả lỏng. Nhưng y lại đột nhiên nghĩ có gì đó rất sai, vội hỏi: \”Khi đó anh bao nhiêu tuổi?\”
Ngụy Tư Triết thật thà đáp: \”Mười chín.\”
\”Anh Ngụy…\” Sở Gia Hòa nhụt chí, \”Tôi đã hai mươi chín rồi, sao mà so được.\”
Vừa nói cười vừa đi vào sảnh, Tề Khiêm đứng nói chuyện với đối tác cách đó không xa cứ mải miết liếc mắt ra cửa lớn. Vừa dò thấy tung tích Ngụy Tư Triết, anh ta lập tức ngắt cuộc trò chuyện, theo Hà Nguyên tới đón tiếp.
\”Tôi hơi bị tò mò, không biết Tư Triết sẽ dẫn người thế nào tới đây.\” Tề Khiêm lải nhải luôn miệng cạnh Hà Nguyên, \”Chắc là giống cái kiểu cuối tuần không đàn đúm chơi bời, điện thoại mua để trang trí, thích chết dí trong nhà uống trà ghép hình như mấy ông cán bộ già không biết bao giờ mới chịu giao lưu kết bạn của thằng nhóc này quá?\”
Hà Nguyên nheo mắt lại, không có tâm trạng nghe Tề Khiêm lảm nhảm linh tinh, mắt sắc như chim ưng nhìn thẳng trước ngực Sở Gia Hòa.
Tề Khiêm khua môi múa mép không yên, cái miệng chép chép hoạt động còn muốn hơn gà mổ thóc. Đột nhiên, anh ta túm tay Hà Nguyên, hoảng sợ trợn to mắt: \”Cái đệt, Lão Hà, tôi không nhìn nhầm chứ hả?\”
Hà Nguyên đáp: \”Bằng tất cả lòng tin thì, không đâu.\”
\”Trên ngực người nọ là…\” Tề Khiêm ngạc nhiên tới độ lắp bắp, nuốt nước bọt nói, \”Ghim cài áo lá phong của Tư Triết?\”