[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 23 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 23

Chương 23: Cảm giác thành tựu.

Lúc Sở Gia Hòa gõ cửa đi vào, chẳng biết có phải ảo giác hay không mà… sắc mặt Ngụy Kiều đầy vẻ hớn hở khoái trá, Ngụy Tư Triết lại rỗi rảnh như bình thường nhét từng trái nho vào miệng mình, biểu cảm hết sức bình thản.

Cảnh tượng trước mắt có gì đó sai trái không nói nổi thành lời, nhưng tạm thời Sở Gia Hòa không có tâm trạng bận tâm. Y lấy đồng hồ, sáu giờ bốn mươi lăm phút, nhà ăn hết cơm từ lâu rồi.

Y lướt mắt khỏi Ngụy Tư Triết, lo lắng vội lại gần lắc lắc ván giường: \”Bác ơi, sao bác không đi ăn cơm?\”

Ngụy Kiều hỏi y: \”Chuyện vừa nãy xử lý sao rồi?\”

Sở Gia Hòa đỡ Ngụy Kiều xuống giường, cúi người đặt giày vải bên chân ông: \”Cảm xúc của dì Vương hiện giờ đã ổn định rồi ạ. Nhưng nếu con gái dì ấy vẫn không chịu gặp, thì e là tình huống như vừa nãy sẽ diễn ra nhiều lần nữa.\”

Ngụy Kiều đi giày, lại hỏi: \”Bà ấy chỉ có một đứa con gái à?\”

Tối nay đến ca bác sĩ Phương trực đêm, vừa vào kiểm tra phòng tin dì Vương làm viện ầm ĩ xôn xao cả chiều đã đập ngay vào tai. Vừa ra ngoài về đã bị gọi đi kiểm tra tim cho ông cụ, bác sĩ Phương chào Ngụy Kiều rồi kể: \”Còn hai cậu con trai, cậu cả thì làm việc ở nước ngoài năm năm không về Bắc Thần rồi, cậu thứ hai nợ nần chồng chất, lần nào đến viện dưỡng lão cũng để đòi tiền. Cô con gái cơm áo không lo, diện mạo xuất chúng, cô ấy là một nghệ sĩ múa dân gian, vũ công cấp quốc gia đấy chú ạ.\”

\”Thế sao bà ấy lại trách móc con gái?\” Ngụy Kiều nghe vậy, vẻ mặt trở nên rất khó hiểu: \”Con gái xuất sắc như thế chẳng phải nên nâng như trứng hứng như hoa sao?\”

Bác sĩ Phương lật biên bản kiểm tra phòng viết viết, trả lời ông: \”Cô con gái năm nay ba mươi hai, lần nào lại thăm dì Vương cũng giới thiệu cô ấy xem mắt, không chỉ giục cưới mà lâu lâu còn nhắc tới chuyện sinh con đẻ cái.\”

\”Cô con gái sợ kết hôn sinh nở nên không thể nào nghe theo lời mẹ sắp xếp, sau thì xảy ra mâu thuẫn với viện dưỡng lão. Số lần đến ít dần, dì Vương nghĩ con gái không còn quan tâm mình nữa, thấy thất vọng.\” Bác sĩ Phương nói tiếp, \”Nhưng mà ít ra dì ấy còn trút giận được, tuy hơi náo loạn nhưng lại có lợi với sức khỏe của dì ấy, chứ càng nín nhịn cảm xúc lại càng thành bệnh hơn.\”

Nói xong, bác sĩ Phương đang chuẩn bị kiểm tra đường huyết sau ăn thì Sở Gia Hòa ngắt lời: \”Chờ chút nữa rồi kiểm tra lại đi, bác vẫn chưa ăn tối.\”

Bác sĩ Phương giơ bút về phía ti vi: \”Không phải ngày nào chú cũng muốn xem thời sự à? Sắp chiếu tới nơi rồi nhưng chú phải ăn chứ.\”

Loanh quanh bảy giờ mười, ti vi chiếu bản tin cuối ngày. Ngụy Kiều cơm nước no đủ nằm lên giường ôm một hộp hạt óc chó ăn vặt. Ngụy Tư Triết bị ông giục về nhà, Sở Gia Hòa tiễn anh đi, tay phải đấm đấm phần gáy mỏi nhừ.

Ngụy Tư Triết ân cần hỏi: \”Em mệt không?\”

\”Mệt chứ.\” Sở Gia Hòa thở dài, \”Nhờ anh giúp một việc nhưng lại không xong, bình thường ba anh ngủ lúc tám giờ, bảy giờ mới ăn cơm sẽ ảnh hưởng đến giấc ngủ.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.