Chương 22: Tiến triển.
Chỉ cần Ngụy Tư Triết hỏi, Sở Gia Hòa nhất định sẽ trả lời tất cả, không giấu giếm lấy một lời. Nhưng bất ngờ là anh vốn không để ý quá khứ của Sở Gia Hòa thế nào, ánh mắt anh cứ luôn nhìn về phía trước, anh muốn hướng Sở Gia Hòa nhìn về tương lai.
Cơn sóng trong lòng sắp chẳng thể dồn nén được nữa, Sở Gia Hòa trầm ngâm vài giây, biểu cảm gắng gượng cũng trông như bình tĩnh: \”Sao anh lại hỏi cái này?\”
\”Có biết nhiều hơn về quá khứ đi nữa, thì dù có lòng cũng không thể thay đổi được gì.\” Thấy cánh hoa hồng rơi trên bụi cây ô rô, Ngụy Tư Triết tiện tay nhặt lên đặt vào tay Sở Gia Hòa, \”Nếu em có sắp đặt và kế hoạch rõ ràng cho tương lai của mình, tôi nghĩ hẳn có thể vì nó mà cố gắng.\”
Sở Gia Hòa vội vàng gom lại cảm xúc, rủ mắt: \”Anh Ngụy này.\”
Y suy tư thật lâu, mãi sau mới thì thào: \”Đừng tốt với tôi quá.\”
Tình cảm nảy sinh thường đi đôi với tâm trạng rối ren bất an, nhất là người trong cuộc rất sợ rơi vào cảnh ngộ từ không có chỗ dựa đến mức dựa dẫm hoàn toàn vào người kia, càng đẹp đẽ lại càng khó thoát thân khi biến số xảy đến.
Đều là những người trưởng thành tuổi ba mươi, tất nhiên Ngụy Tư Triết biết điều Sở Gia Hòa lo lắng, nhưng anh cũng không có ý định kiềm chế. Thứ nhất, anh biết rõ thái độ của mình trước tình cảm, biết nó đáng nhận được sự tín nhiệm của người kia. Thứ hai, từ khi biết nhau đến nay, người trong lòng anh có quá nhiều hành động mập mờ, Sở Gia Hòa tốt đến thế, anh chỉ muốn mình làm tốt hơn y: \”Về sau không nhận quà của em nữa.\”
Sở Gia Hòa ngơ ngẩn: \”Tại sao?\”
Ngụy Tư Triết hỏi một đằng trả lời một nẻo: \”Cũng không ăn cơm em nấu nữa.\”
Sắc mặt đột ngột biến đổi, giọng điệu của Sở Gia Hòa đầy lo lắng: \”Tôi đã làm gì sai…\”
\”Em cảm nhận được chưa?\” Ngụy Tư Triết mềm mỏng ngắt lời Sở Gia Hòa, kéo vai y lại cùng nhau thong thả tản bộ dưới bóng cây râm mát, \”Tâm trạng của tôi hiện tại giống hệt như em vậy.\”
\”\”Đừng tốt với tôi quá\”, cả em và tôi đều không thể làm được.\” Giọng Ngụy Tư Triết vừa nhẹ vừa chắc chắn, \”Nếu có thể lý trí kiểm soát đến ngần ấy, nghĩa là chúng ta còn thiếu tín nhiệm lẫn nhau.\”
\”Tôi biết em đang lo lắng điều gì, ngay lúc này tôi cũng không cách nào tự chứng minh được.\” Ngụy Tư Triết nói, \”\”Hứa hẹn\” chẳng bằng \”nỗ lực\” cụ thể, mong rằng trong khoảng thời gian này em sẽ nghiêm túc xem xét tôi là người thế nào.\”
Đầu ngón tay mân mê cánh hoa vàng nhạt, trái tim Sở Gia Hòa mềm nhũn trước từng lời Ngụy Tư Triết nói.
\”Khi tôi đã muốn tốt với em, tôi sẽ không lưỡng lự trước sau, không dè chừng hay cân nhắc thiệt hơn.\” Ngụy Tư Triết lên tiếng, \”Vì mỗi lần được nhìn thấy em, tôi sẽ không đặt tâm trí vào bản thân mình.\”
\”Công việc thường ngày rất mệt, chỉ có em mới khiến tôi hoàn toàn thả lỏng.\”
Đến chỗ rẽ, hai người men theo tòa nhà chính đi thành một vòng tròn. Tới mảnh vườn nho nhỏ trồng dâu tây bên góc sân nọ, Sở Gia Hòa cầm xẻng lên, tưới nước, sau đó hái cho Ngụy Tư Triết một trái dâu chín mọng.