[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 21 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 21

Chương 21: Bất công.

Sở Gia Hòa kéo rèm cửa sổ cho ánh mặt trời tràn vào phòng, sau đó dịch chậu kim ngân hoa bên góc tường đến cạnh cửa sổ để nó phơi nắng giữa trưa.

Còn bốn mươi phút nữa là được gặp Ngụy Tư Triết rồi. Y nhìn vào hồ nước trong sân viện phía xa, thất thần trong chốc lát, tầm mắt lại lia về cổng viện dưỡng lão thêm lần nữa.

Cả đêm thứ hai ngày Ngụy Tư Triết nói những lời ấy, Sở Gia Hòa lặp đi lặp lại trong đầu mình, không dám quên dù chỉ một chữ. Chúng quá quý giá, đủ sức trở thành sức mạnh và lòng can đảm đương đầu với tất thảy mọi khó khăn giữa cuộc sống này, là thứ tình cảm y chưa từng mơ tưởng xa vời.

Hôm nay là thứ tư, chỉ còn một ngày rưỡi nữa. Sở Gia Hòa không biết mình đã gọi tên Ngụy Tư Triết bao nhiêu lần, để người này chiếm giữ trái tim mình. Một khi đã nhớ nhung sâu sắc như vậy thì rất dễ bị phân tâm khi làm việc, thế nên Ngụy Kiều ở ngay sau lưng kêu y đến lần thứ ba, y mới hoảng hốt quay lại lên tiếng trả lời.

\”Tiểu Sở.\” Ngụy Kiều nhìn sắc mặt y, hỏi: \”Con có tâm sự à?\”

\”Dạ không ạ.\” Sở Gia Hòa đến cạnh giường, ngồi trên ghế xếp nói với giọng đầy áy náy: \”Xin lỗi bác, con bị mất tập trung.\”

\”Nếu mà đang nghĩ đến chuyện gì \”tốt đẹp\”.\” Ngụy Kiều lấy khăn lau tròng kính mắt, những nếp nhăn nơi khóe mắt xô lại với nhau vì cười, \”Thế thì cứ mất tập trung thêm nhiều lần nữa vậy.\”

Sở Gia Hòa mỉm cười, lấy \”Bản ghi chép trà xuân\” trên tủ đầu giường đưa cho Ngụy Kiều.

\”Cho con xem món khác.\” Ngụy Kiều ra chiều thần bí.

Sở Gia Hòa bắt chước biểu cảm của ông, mặt mày cũng thần thần bí bí theo: \”Là gì thế ạ?\”

\”Bảo bối của bác.\” Nói bốn chữ ấy, dấu vết tuổi tác trên gương mặt Ngụy Kiều như phai nhạt đi, lại ánh thêm một chút tự hào. Ông lấy vài tấm ảnh cũ trong cuốn sổ ra: \”Này, dễ thương không?\”

Sở Gia Hòa ngạc nhiên từ trong tiềm thức —— Ngụy Tư Triết trong bức hình còn chưa tròn một tuổi, khuôn mặt nhỏ xíu bụ bẫm, tay phải cầm bàn tính, tay trái nắm cứng một xâu tiền đồng.

Trái tim mềm nhũn trước sự đáng yêu của Ngụy Tư Triết, sắc mặt của Sở Gia Hòa suýt thì mất kiểm soát, nói năng bắt đầu hơi lộn xộn: \”Đây là đang bốc đồ thôi nôi ấy ạ?\”

\”Thằng nhóc Tư Triết này, bốc cả hai lần đều lấy mấy thứ liên quan tới tiền bạc.\” Ngụy Kiều rơi vào dòng hồi ức, ý cười bên môi mãi chưa tan: \”Thằng bé có đôi mắt to, sáng mà có thần lắm, tay chân nhanh nhảu, mục tiêu cũng rõ ràng, thực sự chưa từng do dự một giây phút nào.\”

Sở Gia Hòa cầm lấy tấm ảnh bằng hai tay vừa ngắm vừa nghe chuyện. Từng lời Ngụy Kiều rót vào tai biến thành chiếc lông vũ mềm mại lướt trên đầu quả tim y.

\”Tấm này.\” Ngụy Kiều đưa một tấm ảnh khác cho Sở Gia Hòa, nói, \”Chụp lúc Tư Triết hai tuổi ba tháng.\”

Vì mép giấy in ảnh khô và khá mỏng giòn, Sở Gia Hòa cẩn thận nhận lấy. Trong tấm ảnh không chỉ có Ngụy Tư Triết lúc hai tuổi mà còn có mẹ anh Ban Nguyệt.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.