[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 20 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 20

Chương 20: Cân nhắc.

Ngụy Tư Triết nghe nguyên nhân xong, hồi tưởng vẻ mặt bất ổn khác thường của mình lúc lái xe, chợt thấy vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười.

Tình yêu sẽ biến người ta trở nên chẳng giống chính bản thân mình nữa, ngày hôm nay Ngụy Tư Triết được dịp thấu hiểu sâu sắc điều này. Dù ngoài mặt vẫn điềm nhiên như thường, nhưng anh phát hiện hóa ra mọi cảm xúc vui buồn hờn giận của Sở Gia Hòa sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tâm trạng của anh.

Mắt thích nghi dần với bóng tối, đường nét mọi đồ vật trong xe ngày càng rõ ràng. Trong mắt Ngụy Tư Triết là bóng hình Sở Gia Hòa ngồi thật ngay ngắn với chiếc túi giấy bên tay, sườn mặt y trông rất đỗi hiền lành dịu ngoan. Anh mải chăm chăm chốc lát, chợt hỏi: \”Có chuyện vui vẻ thế à?\”

Sở Gia Hòa trả lời: \”Có.\”

Sở Gia Hòa buông túi đồ trên tay, xoay sang phía ghế lái thoáng ngả người về trước, nhìn thật sâu vào đôi mắt Ngụy Tư Triết, thẳng thắn nói với anh: \”Từ nhỏ đến lớn đây là lần đầu tiên vui như thế.\”

Y tỏ hết lòng mình ra với Ngụy Tư Triết mà chẳng hề giấu giếm hay dè dặt. Y không trốn chạy, thậm chí còn lo lắng chẳng biết anh có cảm nhận được trọn vẹn tâm trạng hiện giờ của mình không.

Bầu không khí trong xe nồng nặc mùi ái muội vì có hai người nào đó cứ quấn quýt nhìn vào mắt nhau. Và sự kích thích nào đó tung hoành ngang ngược bên trong Ngụy Tư Triết, anh thong thả vươn tay tới, đặt lên đầu Sở Gia Hòa xoa xoa thật khẽ khàng, nói với y bằng giọng hết sức dịu dàng: \”Hôm nay em vất vả rồi.\”

Sở Gia Hòa lập tức tiếp lời: \”Anh Ngụy có định thưởng cho tôi cái gì không?\”

Ngụy Tư Triết cười trêu: \”Hai cái cũng được.\”

Ý nghĩ bộc phát bật thốt thành lời, đột nhiên mất sạch can đảm khi âm cuối cùng tan đi mất. Thực tế, Sở Gia Hòa sẽ không đưa ra bất kỳ yêu cầu phi lý hay vượt quá khuôn phép nào lúc này, quan hệ giữa y và Ngụy Tư Triết vẫn chưa tiến triển đến bước ấy, y chỉ bị bầu không khí ái muội này mê hoặc, nảy sinh khát vọng được gần gũi hơn nữa.

Ngụy Tư Triết như cảm nhận được điều gì, lòng bàn tay ấm áp theo vầng trán y lần xuống vành tai. Sở Gia Hòa lặng yên đón nhận bàn tay ấm nóng áp trên khuôn mặt, sau vài giây dừng lại, y nép vào lòng bàn tay anh, lần nữa nhìn về phía anh.

Sở Gia Hòa nói: \”Mình xuống xe đi?\”

Ngụy Tư Triết lên tiếng gật đầu, cầm túi giấy cạnh ghế ngồi cùng lúc mở cửa xe với Sở Gia Hòa.

Vài ngọn đèn trong viện dưỡng lão đã tắt hẳn, màn đêm dày đặc choán lấy sân viện tĩnh lặng. Đi qua phòng khách tòa nhà chính, đèn cảm ứng trên hành lang chớp sáng lên, Sở Gia Hòa hạ nhẹ tay chân hé cửa phòng Ngụy Kiều ra một khe nhỏ xíu, nhìn thấy ánh đèn mới nghiêng người đi vào.

\”Ô.\” Ngụy Kiều đang đeo kính lão, cười với Sở Gia Hòa, \”Tiểu Sở về đấy à.\”

\”Bác còn chưa ngủ ạ, bữa tối ngon không bác?\” Sở Gia Hòa bước đến dùng mu bàn tay thử độ ấm của tách trà, sau đó bưng bình đun châm thêm ít nước nóng, \”Ăn cơm xong đường huyết của bác có ổn định không ạ? Bác sĩ Phương có dặn uống thuốc hay làm thêm gì không?\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.