Chương 2: Không đơn giản.
Gần như hằng ngày Ngụy Tư Triết đều sẽ gặp những gương mặt mới. Nhưng chỉ rất ít ỏi trong số đó mới có thể khiến anh vô thức đưa ra đánh giá trong lòng, còn đâu phần lớn chỉ giữ khoảng cách nói chuyện với nhau, sau đó không hề có ấn tượng.
Trong mắt Ngụy Tư Triết, những bộ âu phục, đồng hồ nổi tiếng, nước hoa, cả nam lẫn nữ muôn màu muôn vẻ; những người tiếp xúc qua công việc ấy rập khuôn đơn điệu chẳng khác gì nhau.
Mới gặp gỡ Sở Gia Hòa, Ngụy Tư Triết cũng cảm thấy người này không có gì đặc biệt.
Hồi Ngụy Kiều vừa đưa ra đề nghị sẽ vào viện dưỡng lão ở, Ngụy Tư Triết đang đang họp trực tuyến trong phòng làm việc. Anh không từ chối \”yêu cầu\” của cha mình, cũng không tỏ ý tán thành. Hai tuần sau, Ngụy Tư Triết giảm bớt khối lượng công việc đi phân nửa, thời gian để trống sẽ tán gẫu đôi câu với Ngụy Kiều, dẫn ông đi dạo công viên, luyện thái cực quyền, nhảy disco người già, kết quả còn củng cố thêm ý nghĩ \”muốn vào viện dưỡng lão ở\” trong đầu ông.
\”Ba là không muốn nhìn con cả ngày bận bịu chuyện của ba, nhất là làm lỡ việc của con nữa. Tim thấy bức bối khó chịu lắm, à mà từ đầu đã thấy tệ rồi.\” Ngụy Kiều bưng tách trà phàn nàn, \”Tống ông ba này vào viện dưỡng lão cho rồi, cái chỗ đó muốn cái gì có cái nấy. Con dễ chịu mà ba cũng thoải mái, hai ta đều tự do.\”
Ngụy Tư Triết phản bác: \”Bây giờ con rất thoải mái.\”
Anh trọng chữ hiếu, Ngụy Kiều biết con trai mình hiếu thuận bao nhiêu. Nhưng năm đó lúc dự định có con ông cũng không vì tương lai tiện chuyện dưỡng già.
Con cái có con đường riêng phải đi, dưỡng dục đến năm mười tám tuổi đã nên từ từ buông tay rồi, đó là quan niệm của Ngụy Kiều ông. Thế nên ông không hề đòi hỏi hay yêu cầu gì Ngụy Tư Triết, mà chính anh lại để tâm đến cha mình từng giây từng phút.
Hai cha con đều lo nghĩ cho nhau, đương nhiên Ngụy Kiều hiểu. Vì vậy ông cầm quạt ngồi lên sô pha, khoanh tay lại dứt khoát giải quyết: \”Con nấu cơm khó ăn quá, ba phải cải thiện bữa ăn.\”
Ngụy Tư Triết: \”…\”
Hết Tết âm lịch, Ngụy Tư Triết đưa Ngụy Kiều đến vài viện dưỡng lão xem. Cuối cùng, hai người quyết định chọn viện Tuệ An ngoài ngoại ô thành phố. Môi trường sống nơi này rất nhàn nhã thong thả, tỉ lệ cây cối phủ xanh cao, kết hợp cả điều dưỡng và chăm sóc y tế, dịch vụ hoàn hảo… Ngụy Tư Triết nghe tư vấn thông tin viện dưỡng lão Tuệ An một lượt, chuẩn bị theo Ngụy Kiều xem mấy tòa nhà chính.
Trên đường đi, ánh mắt Ngụy Tư Triết lơ đãng lướt qua hàng ghế dài dưới tán liễu, người đàn ông ngồi đó đang khom người, chọc ghẹo một con mèo cam trông ngơ ngơ ngốc ngốc. Tay trái người nọ cầm chiếc đồng hồ quả quýt, mặt đồng hồ chi tiết tinh xảo. Dưới ánh mặt trời ngược sáng đến chói mắt, Ngụy Tư Triết nhìn cách ăn mặc của anh mà đưa ra phán đoán, chắc hẳn người này là điều dưỡng viên của viện.
Đang giữa giờ nghỉ trưa, bác sĩ Phương Ngụy Tư Triết đã liên lạc trước đó bị các ông bà lớn tuổi vây lấy, phòng tiếp khách chật kín người. Cô nhân viên tiếp tân mịt mờ không biết làm gì cho phải, lướt mắt qua phía cửa sổ, cô gái nhỏ thở phào nhẹ nhõm, vô cùng lo lắng chạy ra tìm viện binh, \”mời\” Sở Gia Hòa tới giữa lúc sứt đầu mẻ trán.