[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 19 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 19

Chương 19: Mời.

Căn hộ cũ bà để lại cho Sở Gia Hòa chỉ rộng vẻn vẹn năm mươi tám mét vuông. Ngụy Tư Triết cao lớn, anh vừa bước vào cửa lối đi nhỏ hẹp chợt có vẻ chật chội lạ thường.

Sở Gia Hòa ngồi xổm lục tìm tủ giày, định kiếm đôi dép bông mới cho Ngụy Tư Triết. Anh vòng tay qua vai Sở Gia Hòa, lấy bọc giày dùng một lần bên cạnh rồi nắm lấy khuỷu tay đỡ y dậy, ôn hòa nói: \”Không cần phiền thế đâu, tôi xài cái này được rồi.\”

Ngụy Tư Triết bước vào phòng khách rồi nhìn ngắm chung quanh, cũng gọn gàng sạch sẽ như nhà mình vậy, nội thất cũng được sắp xếp có trật tự. Anh cảm thấy căn nhà của Sở Gia Hòa chẳng hề vắng lặng hiu quạnh, có lẽ là bởi tầng lầu cao hướng ánh mặt trời, như lúc này tia nắng chiều chiếu xuyên qua cửa sổ mang theo nhiệt độ vừa phải, hoặc bởi bản thân sự tồn tại của Sở Gia Hòa là điều khiến người ta thấy ấm áp.

\”Anh cứ ngồi đi.\” Sở Gia Hòa đem đồ ăn vào bếp, lấy tạp dề mắc sau cửa phòng bếp vừa buộc dây bên hông lại vừa hỏi: \”Anh ăn dâu không?\”

Ngụy Tư Triết nhìn bể cá không nuôi con cá nào cạnh sô pha, cảnh thủy sinh là Sở Gia Hòa lấy sỏi, san hô và rêu tạo thành. Anh quay sang trả lời: \”Tôi cũng không phải khách, cậu đừng làm mình bận rộn quá.\”

Sở Gia Hòa cười tháo túi ni lông, lấy mấy trái dâu tây đỏ tươi rửa qua với nước, cắt cuống bày ra dĩa, tiếp đó rót thêm ly trà bưng lên cho Ngụy Tư Triết.

Vị giác của Ngụy Tư Triết được chăm bẵm đến là kỹ lưỡng, thịt quả chín mọng mang vị ngọt thanh đậm đà, nước trà ngon miệng. Sở Gia Hòa nhìn vào mắt anh, biết anh vừa ý dễ chịu nên thỏa mãn quay về bếp: \”Nếu anh Ngụy không muốn ngồi một chỗ thì có thể đi thăm nhà tôi xem, phòng tôi nằm phía trong cùng.\”

Ngụy Tư Triết nhếch nhếch môi, hỏi: \”Sao lại nghĩ tôi không muốn ngồi một chỗ?\”

Sở Gia Hòa giơ búp xà lách quay sang, giọng điệu đầy chắc chắn: \”Phòng tôi phía trong cùng.\”

Ngụy Tư Triết đưa tay gãi gãi mũi, đúng là không muốn ngồi yên thật. Anh chậm rãi đứng dậy: \”Tôi đi xem một lát.\”

Nụ cười trên môi Sở Gia Hòa sâu thêm.

Phòng ngủ dậy hương bồ kết thanh dịu, vừa đánh mắt sang đã nhìn thấy không sót thứ gì từ bàn ghế, kệ đựng đồ, tủ quần áo, giường ngủ, ngoài ra không còn gì khác. Anh bước qua chân giường đi tới bàn đọc sách rồi ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Cảnh nhìn từ đây khá đẹp, có thể thấy nóc nhà đối diện, cánh chim chao liệng dưới bầu trời quang đãng lẫn một chiều hoàng hôn ửng ráng đỏ cam ấm áp.

Mặt bàn không có gì mà trên kệ lại có đủ loại đồ trang trí. Ngăn lớn nhất trưng chiếc hộp đỏ thắm bằng vải nhung, cạnh bên là chiếc hộp gỗ đàn hương, Ngụy Tư Triết do dự chốc lát, chậm rãi mở ra rồi đột ngột khựng lại.

Trên nắp hộp dán một bức hình trắng đen của cụ bà, trong hộp cất giữ chiếc đồng hồ quả quýt cũ. Đến tận bây giờ Ngụy Tư Triết mới hiểu rõ vì sao chiếc đồng hồ con này lại có ý nghĩa với Sở Gia Hòa đến vậy —— Thì ra đây là di vật bà để lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.