Chương 18: Vạn sự đổi dời.
Mỏi mệt chán chường của cả một ngày bốc hơi khỏi cơ thể trong phút chốc. Trạng thái tinh thần của Ngụy Tư Triết giờ phút này không được trầm ổn như bình thường, bước chân có phần hấp tấp.
Có đôi khi tâm trạng càng âu lo gấp gáp ông trời lại càng muốn đi ngược lại mình. Ngụy Tư Triết đẩy cửa bắc ngang dòng người, đèn dành cho người đi bộ nhấp nháy màu đỏ mà ánh mắt anh cứ khăng khăng nhìn về phía trước. Bóng hình Sở Gia Hòa lớn dần thêm trong đôi mắt, nhưng vẫn chẳng thể chạm chẳng thể sờ lấy, cũng chẳng thể đến bên cạnh y ngay lúc này.
\”Anh chậm thôi.\” Giọng nói sạch sẽ vang lên từ loa điện thoại, Sở Gia Hòa nhắc nhở, \”Chú ý an toàn.\”
Bấy giờ Ngụy Tư Triết mới tỉnh táo lại, vậy mà anh cứ giơ điện thoại lên như thế, không nỡ lòng cúp máy.
Đèn xanh nháy sáng, Ngụy Tư Triết bước nhanh đến bên Sở Gia Hòa, vừa cất điện thoại xong là lập tức cầm lấy túi giấy trong tay y. Anh điều chỉnh lại nhịp thở, hỏi: \”Hôm nay cậu nghỉ à?\”
\”Hộ lầu dưới gọi tôi về nhà, ống nước trong bếp bị rò rỉ mất.\” Sở Gia Hòa xách bịch ni lông, \”Xong việc thì mới nghĩ dù gì cũng xin nghỉ nửa ngày rồi, đến tối với về nên tiện ghé siêu thị mua ít đồ dùng hằng ngày.\”
Ngụy Tư Triết nghe vậy nhìn vào, tám hộp hạt óc chó được xếp ngay ngắn trong túi giấy, chỗ này mà đồ dùng hằng ngày cái gì? Anh hỏi: \”Cậu thích ăn hạt óc chó lắm phải không?\”
Khóe môi Sở Gia Hòa cong cong, nép vào ven đường chuẩn bị gọi xe taxi. Y đón lấy hoàng hôn ấm áp, trả lời: \”Là bác Ngụy thích ăn.\”
Ngụy Tư Triết hơi ngạc nhiên: \”Viện dưỡng lão cũng chi trả khoản mua đồ ăn vặt cho các ông bà à?\”
Sở Gia Hòa lắc đầu: \”À không.\”
\”Cậu tự bỏ tiền?\” Ngụy Tư Triết nở nụ cười, \”Sở Gia Hòa, cậu phóng khoáng thật.\”
Y vô tội nhún vai: \”Cũng có phải tôi mua không nổi đâu.\”
\”Nếu có những chi tiêu thế này nữa phải nói cho tôi biết.\” Ngụy Tư Triết móc bóp tiền ra, \”Để tôi trả lại.\”
Sở Gia Hòa từ chối: \”Tôi không nhận tiền của anh được, đây là tấm lòng của tôi với bác. Bác đối xử với tôi rất tốt, hơn nữa cũng vô cùng tôn trọng tôi.\”
Ngụy Tư Triết chợt hiểu ra suy nghĩ của Sở Gia Hòa, hai chữ \”tôn trọng\” ấy giải thích rất rõ ràng động cơ của hành động này. Trong viện dưỡng lão, người già và điều dưỡng viên rất dễ xảy ra xích mích, hai bên không vừa mắt nhau, ông bà sẽ xoi mói điều dưỡng viên chăm sóc không tận tình chu đáo, điều dưỡng viên lại thiếu kiên nhẫn với ông bà, ai cũng giữ khó chịu bực bội trong lòng. Sự việc như thế hết sức thường gặp, hiếm mà thấy được mối quan hệ nào hài hòa được như Ngụy Kiều và Sở Gia Hòa.
Anh cất bóp, di tầm mắt mình trên gương mặt thanh tú của Sở Gia Hòa một vòng, cuối cùng, Ngụy Tư Triết cười nói: \”Không lấy tiền à, đi, tôi lái xe chở cậu về.\”
Hai mắt Sở Gia Hòa sáng rỡ lên trông thấy, nhưng vẫn vờ như khách sáo hỏi: \”Có phiền anh quá không?\”
Bờ vai Ngụy Tư Triết hơi sụp xuống, nghiêng về phía Sở Gia Hòa: \”Tóm lại cậu có muốn đi không đây?\”