[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San – Chương 15 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giữa Tiếng Lòng Rung Động – Lâm Dữ San - Chương 15

Chương 15: Đồng hồ quả quýt mới.

Khi Ngụy Tư Triết quành về xe, ánh nhìn của mấy người ngồi trong sáng trưng như đèn pha chăm chăm chú ý hộp quà bằng vải nhung màu rượu vang trong tay, chờ anh \”Thẳng thắn sẽ được khoan hồng, còn chống cự sẽ bị xử lý nghiêm\”.

Ngụy Tư Triết nghiêng người dựa vào tay vịn nhắm mắt nghỉ ngơi như không có ai ở đây, một câu giải thích cũng không nhả ra. Tề Khiêm đi đầu đứng ngồi không yên, xoay người lại lắc lắc chân anh: \”Anh em, cậu có chuyện gì?\”

Anh nói thật: \”Không có gì.\”

Tề Khiêm nhận ra rõ rành rành Ngụy Tư Triết đang giấu giếm gì đó, không khỏi kích động: \”Cậu theo đuổi ai? Được đấy Tư Triết, dẫn tới đây cho anh em gặp mặt xem nào, ai đâu ra mà trâu bò tới độ làm cậu quy hàng được vậy!\”

Tính tình Tề Khiêm thế nào Ngụy Tư Triết hiểu rõ, người này hễ đã hứng thú với chuyện gì rồi là y như rằng sẽ nói tới nói lui một khoảng thời gian, lỗ tai anh bị anh ta quấy rầy ủ thành cái kén mất.

\”Vãi chưởng, tôi phải làm một bữa.\” Tề Khiêm hào hứng móc điện thoại ra, \”Chúc mừng cây vạn tuế giới chúng ta đơm hoa, cuối cùng cũng thoát ế!\”

Ngụy Tư Triết nhức đầu ngắt lời: \”Chủ nhật tuần sau em đi.\”

Tề Khiêm ngớ người trong chốc lát, hồi sau mới phản ứng lại: \”Ý cậu là nếu chủ nhật anh đi gặp tay kinh doanh bất động sản kia thì cậu theo được?\”

Ngụy Tư Triết hất cằm về phía anh ta: \”Cất điện thoại vào.\”

Tề Khiêm khoái chí cực kỳ: \”Được rồi\”, sau đó quay sang ghế lại ra lệnh: \”Lão Hà, xuất phát! Nay ăn bữa lớn chúc mừng Tư Triết nhà chúng ta khai sáng, tiền bạc để ông đây!\”

Ngụy Tư Triết: \”…\”

Mười một giờ khuya, Ngụy Tư Triết tiễn tài xế lái thuê rồi bước vào nhà, nhét con cá trắm câu được vào ngăn đông tủ lạnh rồi nhân tiện pha cho mình một cốc nước mật ong. Anh kéo ghế lại mệt mỏi ngả người xuống, gáy gối lên lưng ghế, mặt ngửa lên trần, bây giờ anh buồn ngủ lắm rồi, nhưng không chịu nổi cảnh lê cái thân nồng nặc mùi rượu lên giường nằm.

Sen đá tím đào bày ở chính giữa bàn ăn, chậu cây cảnh nho nhỏ trông căng mọng và đầy tràn sức sống. Điện thoại chợt rung lên, Ngụy Tư Triết trượt màn hình kiểm tra, đột ngột bừng tỉnh.

Sở Gia Hòa: Hôm nay anh câu được mấy con cá?

Khóe môi Ngụy Tư Triết cong nét cười, trả lời: Ba con, cho bạn hết hai con rồi, tôi chỉ lấy một con về nhà thôi.

Sở Gia Hòa nhắn: Anh hào phóng thế? Tôi đoán là anh ngại sơ chế cá phiền hà, tự làm thì lười quá đúng không?

Ngụy Tư Triết mượn rượu ăn vạ: Có mẹo, con cá này có vào bụng tôi được không thì phải xem cậu thế nào rồi.

Sở Gia Hòa hiểu ý: Nhà anh có túi ướp lạnh không? Ngày mai mang đến đi.

Ngụy Tư Triết trả lời: Có.

Sở Gia Hòa nhắn: Anh Ngụy này, anh tính sai rồi.

Ngụy Tư Triết: ?

Sở Gia Hòa: Tôi nấu canh cá ngon lắm, nhưng mà kho với hấp mùi vị cũng không tệ đâu, bây giờ thì anh chỉ được chọn một trong ba thôi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.