[Đm] Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Lại – Chương 18: Đây là hình phạt dành cho cậu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Lại - Chương 18: Đây là hình phạt dành cho cậu

Trans: Ann

Trước mắt chỉ toàn là bóng tối.

Ngay khi bị nhét vào xe, cổ tay của cậu lập tức bị khóa ngược và trói chặt. Tiếng xe gầm rú bên tai, lực quán tính khiến người cậu ngã ra phía sau, hình như đập vào ai đó.

\”Mẹ nó! Biết bắt cóc là phạm pháp không hả? Các người là ai, tôi đắc tội gì với các người chứ? Chết tiệt! Đồ chết bầm!\”

Lâm Sóc vừa giãy giụa vừa lớn tiếng chửi bới.

Người bị cậu va phải giữ chặt cậu trong lòng bằng một tay, sau đó nhặt lên một đống thứ từ ghế ngồi. Đúng vậy, là một đống dây nhỏ được quấn chặt bằng băng dính trong. Hắn kéo quần cậu xuống rồi nhét tất cả vào.

Mấy món đồ này đã được làm lạnh trước đó.

Khi vừa được nhét vào quần, cảm giác lạnh buốt khiến toàn thân run rẩy.

Lâm Sóc hít sâu một hơi lạnh, răng lập cập vì run.

Người đó nhếch mép, bật hết các công tắc. Ngoài tiếng xe lao nhanh trên đường, còn có tiếng vo ve không dứt.

Từ Hiến điều chỉnh lại vị trí camera hành trình, hướng ống kính trước về phía hai người ở ghế sau. Camera hành trình của anh không chỉ ghi lại quá trình lái xe mà còn có thể quay cả bên trong xe.

Nỗi sợ hãi, cảm giác xấu hổ và nóng rực len lỏi từng lớp trên da, dày đặc như hàng ngàn con kiến nhỏ cắn nhẹ trên người, lại giống như những chiếc râu cọ vào da, khiến cậu cảm thấy vừa buồn nôn vừa khó chịu.

Lâm Sóc hít sâu vài hơi.

\”Ông đây *** các người, đồ cầm thú đáng chết! Mẹ kiếp… Ưm… Có giỏi thì solo với tôi đi!\”

\”Đồ chuột nhắt hèn hạ vô sỉ!\”

\”Chết tiệt, đồ biến thái!\”

Cậu vừa chửi vừa la, thỉnh thoảng cổ họng phát ra vài tiếng rên khẽ không thể kìm nén. Cậu giãy giụa điên cuồng như con sâu xanh bị trúng độc, cuối cùng cũng làm rơi được bao tải.

Từ Hiến: \”…\”

Vân Diệu Trạch: \”…\”

\”Xem thử xem cái thằng chết dẫm nhà ngươi là…\” Vừa nhìn rõ người trước mặt, cậu lập tức ngưng bặt câu chửi.

Lâm Sóc vùi mặt vào ngực Vân Diệu Trạch trong tích tắc, đầu còn cọ cọ hai cái. Cảm giác khó chịu ban nãy bỗng chốc chỉ còn lại sự thẹn thùng với gương mặt đỏ bừng.

Vân Diệu Trạch sao lại có thể hạ lưu như vậy?

Ngay lập tức, từ nghi vấn này lại sinh ra một câu hỏi khác.

Lâm Sóc bật dậy ngay giây tiếp theo. Tay bị trói ngược ra sau nhưng miệng thì không, cậu ghé đầu lại gần cổ Vân Diệu Trạch rồi há miệng cắn lấy yết hầu của hắn.

ĐM! Cắn thế này thì không nói chuyện được.

Nhả miệng ra, \”Cậu còn làm trò hạ lưu thế này với ai nữa hả?! Có giỏi thì khai ra ngay, tôi cắn chết cậu luôn đấy!\” Rồi lại cắn lấy.

Vân Diệu Trạch bị trò chơi của mình làm rối tung cả lên, ngớ người hai giây, \”Chỉ với cậu thôi, sao nào?\”

Nhả miệng, \”Thật hay giả vậy?\” Rồi lại cắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.