Trans: Ann
Vân Diệu Trạch rít một hơi thuốc, dí tàn thuốc xuống góc bàn đã cháy xém nhiều lần, lảng tránh câu hỏi và hỏi: \”Muốn ăn gì, tôi mua cho cậu.\”
\”Thật ra tôi không đói lắm, kiếm túi khoai tây ăn tạm là được.\”
Nếu Vân Diệu Trạch tự mình mang đồ ăn tới, chắc chắn Lâm Sóc sẽ rất vui, nhưng nghĩ tới việc đã khuya lại để hắn phải đi lại mệt nhọc, cậu lại không đành lòng.
Hai người tán gẫu rất lâu.
Nói chuyện một hồi, Lâm Sóc đã ngả người xuống giường, để điện thoại nghiêng trên gối và thiếp đi lúc nào không hay.
Ngày hôm sau là Chủ Nhật, vì sáng thứ Hai đội tuyển của trường có hẹn đấu giao hữu với trường Hải Cao, Vân Diệu Trạch phải về để tham gia luyện tập. Lâm Sóc cũng không ra ngoài được, vì mẹ cậu nghỉ ở nhà, tiện thể giám sát cậu học hành chăm chỉ.
Lâm Sóc như muốn nổ tung đầu, cố gắng cố gắng chịu đựng qua ngày. Sáng thứ Hai, cậu dậy từ rất sớm để đến trường.
Cậu đã hẹn trước với Vân Diệu Trạch, đến trường sớm để cùng nhau ăn sáng.
Vân Diệu Trạch đến sớm hơn cậu, đang ngồi ở hàng ghế cuối lớp học, khoanh tay cúi đầu, nhắm mắt chợp mắt. Lúc này, lớp 12/1 chưa có ai khác.
Lâm Sóc rón rén đi qua cửa sổ, vòng ra cửa sau, dùng hai tay bịt mắt Vân Diệu Trạch lại, rồi đổi giọng khàn khàn hỏi: \”Đoán xem tôi là ai?\”
Vân Diệu Trạch ngẫm một lát, đáp: \”Tiểu Phương?\”
Tiểu Phương nghe đã biết là tên con gái.
Lâm Sóc sững lại.
Vân Diệu Trạch lại đoán: \”Không phải Tiểu Phương? Vậy là Tiểu Lệ sao?\”
Còn Tiểu Lệ nữa à?
\”Tôi là Tiểu Lệ thì cậu là ông bác ba bên nhà dì hai!\” Lâm Sóc tức giận, hất tay ra định bỏ đi. Vân Diệu Trạch đứng bật dậy, nắm lấy cậu, đẩy cậu dựa vào cửa sau lớp học.
Lâm Sóc: \”Nhìn rõ tôi là ai đi!\”
Vân Diệu Trạch nâng mặt Lâm Sóc lên quan sát kỹ, nói: \”Hóa ra là Như Hoa.\” (Ý là khen bé =)))
Phụt!
Lâm Sóc vừa tức vừa buồn cười. Cậu nghĩ mình đã đổi giọng khàn như vậy mà Vân Diệu Trạch vẫn nhận nhầm thành con gái, hóa ra chỉ đang trêu cậu: \”Như Hoa cái đầu cậu!\”
Vân Diệu Trạch ngồi lại ghế, kéo Lâm Sóc ngồi lên đùi mình, rồi bảo: \”Kéo áo lên nào.\”
Tim Lâm Sóc đập thình thịch vài nhịp.
Lâm Sóc nghe lời kéo áo lên, để lộ vết roi vẫn hằn trên lưng. Cậu thật thà nói: \”Mẹ tôi cũng mua thuốc mỡ rồi, nhưng tôi nhất quyết không bôi. Tôi sợ là khỏi nhanh quá thì thuốc cậu mang sẽ không dùng được.\”
Vân Diệu Trạch ngẩn ra một chút, nụ cười trong mắt càng sâu hơn. Anh cầm hộp thuốc mỡ trên bàn, mở ra, nặn thuốc rồi giúp Lâm Sóc bôi: \”Cậu thích tôi đến mức này à?\”
Lâm Sóc cười rạng rỡ như ánh mặt trời, không ngại ngần thừa nhận: \”Rất thích.\”
Làn da cậu trắng trẻo, những vết roi trên lưng chằng chịt, dù đã nhạt đi so với hôm đó nhưng vẫn rất rõ. Ngón tay Vân Diệu Trạch lướt qua những vết lằn, có lẽ do thuốc mỡ, hoặc có thể do làn da của Lâm Sóc vốn đã mềm mại, chạm vào thật khiến người ta không nỡ rời tay.