[Đm] Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Lại – Chương 15: Tên cặn bã trơ trẽn – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Lại - Chương 15: Tên cặn bã trơ trẽn

Trans: Ann

\”Cô giận hay không liên quan gì đến tôi. Muốn làm gì thì làm.\”

Vân Diệu Trạch không chút nể tình, thẳng tay đẩy cô ra.

Lộ Hi Nguyệt là hoa khôi của trường, trong khi những cô gái khác ngại ngùng gửi thư tình, cô lại trực tiếp mang \”hàng\” đến tận nơi.

Nhưng ban đầu, cô lại tiếp cận Từ Hiến trước.

Từ Hiến tưởng mình trúng số độc đắc, vui vẻ đón cô vào căn hộ. Dần dà, khi Lộ Hi Nguyệt trở thành khách quen của nhà, anh mới phát hiện hóa ra hoa khôi này nhắm đến Vân Diệu Trạch.

Quả là một cô nàng đầy mưu mô.

Từ Hiến chẳng để bụng, không làm bạn gái thì làm bảo mẫu không công cũng chẳng vấn đề gì.

Cô thường xuyên mang đồ ăn khuya đến vào cuối tuần, thậm chí còn lấp đầy tủ lạnh bằng thức ăn. Vì vậy, Từ Hiến không ngăn cản, còn lấy điện thoại của Vân Diệu Trạch nhắn tin cho cô, chẳng hạn muốn ăn gì mà lười ra ngoài thì nhờ cô mang đến.

Điều này khiến Lộ Hi Nguyệt nghĩ rằng dù Vân Diệu Trạch có lạnh nhạt, trong lòng hắn vẫn có cô.

Vân Diệu Trạch ngồi xuống ghế sofa, lấy từ bàn trà một điếu thuốc kẹp vào miệng, ra hiệu xin lửa.

Lộ Hi Nguyệt lập tức giúp hắn châm thuốc, ngồi phịch xuống cạnh, khoác lấy cánh tay rắn chắc vẫn còn ẩm ướt của hắn, bĩu môi nói: \”Sao anh lúc nào cũng thế vậy? Em chờ tin anh cả ngày rồi đấy. Hôm nay sao anh không tới sân tập bóng? Anh đã đi đâu?\”

Vân Diệu Trạch nhả một vòng khói thuốc, đôi mắt hơi cụp xuống, tận hưởng cảm giác thư giãn mà nicotine mang lại.

\”Anh nói đi chứ!\” Lộ Hi Nguyệt lay cánh tay hắn.

Hắn bực bội buông hai chữ: \”Hẹn hò.\”

Lộ Hi Nguyệt sững người, trừng mắt nhìn Vân Diệu Trạch, sự ghen tuông trong lòng như muốn trào ra khỏi mắt: \”Anh hẹn hò với ai! Anh biết rõ em thích anh như thế mà, sao anh có thể hẹn hò với người khác chứ!\”

Vân Diệu Trạch bật cườ: \”Cô thích tôi thì tôi không được hẹn hò với người khác? Lý lẽ của cô bị chó gặm mất rồi à?\”

\”Em…\” Lộ Hi Nguyệt nghẹn họng.
\”Cô là gì của tôi? Bạn gái tôi? Hay mẹ tôi?\”

\”Nhưng rõ ràng anh đã nói là anh thích em mà!\”

Lộ Hi Nguyệt đứng phắt dậy, tức giận dậm chân. Cô không biết tin nhắn \”thích\” đó thực ra là do Từ Hiến gửi, còn Vân Diệu Trạch thì biết rõ nhưng chẳng buồn giải thích.

Vân Diệu Trạch bỗng dưng hứng thú, cười đầy xấu xa: \”Đúng, tôi thích cô, nhưng cũng thích cậu ấy. Sao tôi không thể có cả hai người nhỉ? Giờ quyền chọn là của cô: hoặc lại đây để tôi ôm, hoặc đi luôn, khỏi tiễn.\”

Mấy lời này đúng là cặn bã một cách công khai.

Từ Hiến đang nhàn nhã ăn khuya ngồi bên cạnh nhắc nhở, cười híp mắt: \”Nếu cô không nỡ xa Diệu Trạch, cứ tiếp tục quấn lấy cậu ấy đi. Nhưng nếu nói lời tạm biệt, sau này đến một ánh mắt cậu ấy cũng chẳng dành cho cô đâu.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.