Mặc dù đầu óc gần như bị đốt cháy, Lâm Sóc vẫn hiểu rõ ý của Vân Diệu Trạch.
Hơi thở rối loạn đến mức suýt nữa xé rách áo của Vân Diệu Trạch.
\”Cậu muốn lên thuyền rồi mới mua vé à?\”
\”Tôi cũng muốn mua vé trước, nhưng cậu không chịu. Lén lên thuyền không được à?\”
\”Tôi cũng muốn mua vé trước, nhưng cậu không chịu bán. Lén lên thuyền không được à?\”
Vân Diệu Trạch cực kỳ vô liêm sỉ, cúi đầu cắn môi Lâm Sóc, không để cậu nói gì thêm: \”Không trả lời trong một giây tức là đồng ý.\”
Lâm Sóc kinh ngạc: \”Không ngờ cậu thâm hiểm vậy đó.\”
Vân Diệu Trạch bật cười: \”Quá khen.\”
Trước lời đề nghị này, Lâm Sóc vừa xấu hổ vừa rung động. Cậu yêu ghét rõ ràng, chẳng có gì là không dám đồng ý.
Sau khi đùa nghịch một hồi trên bãi biển, cậu gọi điện cho Khương Nghị nhờ cậu giấu giúp. Sau đó báo với bố mẹ rằng tối nay sẽ ngủ lại nhà Khương Nghị. Mẹ cậu quản rất nghiêm, không cho phép cậu ở lại qua đêm bên ngoài, kể cả với bạn cùng lớp, nên chỉ có thể lấy Khương Nghị làm bình phong.
Khoảng 9 giờ tối, cả hai người ướt sũng rời khỏi bãi biển.
Vân Diệu Trạch định đưa Lâm Sóc về căn hộ của mình trước rồi gọi đồ ăn ngoài, nhưng vừa đi tới chỗ để mô tô thì điện thoại của Lâm Sóc reo lên.
Cậu lấy điện thoại ra xem.
Chết tiệt, đó là \”sinh vật thi thoảng hiền từ nhưng thường xuyên đáng sợ nhất trên đời\” gọi đến.
Cảm giác chột dạ như bị bắt quả tang lan từ đầu đến tận móng chân, đến thần dược cũng không cứu nổi.
\”Cậu đừng nói gì nhé,\” Lâm Sóc ra hiệu im lặng với Vân Diệu Trạch rồi mới bắt máy.
Vừa kết nối, mẹ cậu lập tức xả một tràng như bão tố.
\”Đồ nhãi ranh, rốt cuộc giờ con ở đâu?! Còn dám lừa mẹ nữa! Mẹ đang ở nhà Khương Nghị đây, chẳng thấy bóng dáng con đâu cả. Bây giờ con mọc đủ cánh đủ lông rồi, muốn ngủ lang ngủ chạ hả? Nửa đêm rồi còn định làm gì? Đang học hành mà định ở ngoài bày trò à? Mau về ngay, xem mẹ có quật con nát đít không! Học thì không nên thân, đánh nhau thì giỏi. Con muốn làm mẹ tức chết hả?!\”
Lâm Dao đứng bên cạnh cười hả hê: \”Anh, mẹ thề rồi đấy, không đánh cho anh toàn thân đầy \’hoa đào nở\’ thì anh không biết vì sao hoa lại đỏ đâu, haha… Chờ mong ghê!\”
Khương Nghị: \”Dì ơi, dì đừng giận nữa nha, thực ra hôm nay cậu ấy đi học nhóm với học bá của trường mình. Tối còn học bổ sung nữa, sợ dì không tin nên mới phải nói dối ạ.\”
Mẹ: \”Dì không tin được mồm 2 đứa đâu! Tin cái con khỉ ấy!\”
Tiếng nói của mấy người trong điện thoại lộn xộn cả lên.
Lâm Sóc căng thẳng đến mức da mặt cũng cứng lại. Cúp máy, cậu nhìn Vân Diệu Trạch, hắn lấy chiếc áo khoác treo trên mô tô khoác lên người cậu: \”Có vẻ tôi chỉ còn cách đưa cậu về nhà thôi.\”