[Đm] Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Lại – Chương 13: Tối nay qua chỗ tôi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm] Giáo Thảo Bá Đạo Cầu Tôi Quay Lại - Chương 13: Tối nay qua chỗ tôi

Ăn xong bữa trưa, Lâm Sóc và Vân Diệu Trạch cùng nhau đến rạp chiếu phim.

Hiệu ứng của bộ phim hành động Hollywood thực sự rất đỉnh, nam chính sở hữu năng lực siêu phàm, bay nhảy điêu luyện cực kỳ mãn nhãn. Nhưng Lâm Sóc chỉ nhìn chằm chằm vào màn hình, đầu óc thì bị chiếm đóng bởi câu nói: \”Người mang thai con tôi là cậu.\”

Cậu không kiểm soát nổi trí tưởng tượng, nghĩ đến đủ thứ hình ảnh kỳ quặc. Nội dung bộ phim cậu chẳng nhớ được gì.

Ra khỏi rạp, Vân Diệu Trạch mua nước cho cậu, hỏi: \”Thấy phim hay không?\”

\”Hay lắm.\”

\”Hay chỗ nào?\”

\”Hả?\” Lâm Sóc khựng lại, có chút lúng túng.

Chưa kịp để cậu nghĩ thêm, Vân Diệu Trạch đã hỏi câu khác: \”Tôi thấy cậu cứ thẫn thờ, người đó còn nói gì với cậu không?\”

Người đó chính là cô gái họ gặp ở nhà hàng trước đó.

Lâm Sóc thành thật đáp: \”Cô ta nói cậu không phải người tốt, rồi bảo mình có thai, khuyên tôi đừng…\”

\”Tôi đúng là chẳng phải người tốt,\” Vân Diệu Trạch ngắt lời cậu, tiện tay mở lon nước ngọt, nhìn Lâm Sóc với ánh mắt chẳng chút vui vẻ, mà đầy sự mỉa mai: \”Năm 7 tuổi, tôi đẩy một người phụ nữ xuống lầu chết. Năm 8 tuổi, tôi phá nát máy tính ở nhà, khiến bố tôi mất mấy vụ làm ăn. Năm 10 tuổi, tôi mò đến sòng bạc xem người ta chơi, khi còn ngồi làm mấy ván. Năm 11 tuổi, tôi theo mấy băng nhóm đi đánh nhau. Năm 13 tuổi, tôi khiến gia sư phải vào viện…\”

Lâm Sóc trợn mắt há mồm.

Điều này hoàn toàn trái ngược với Vân Diệu Trạch ở trong trường học, người luôn được biết đến là nắng ấm dịu dàng, tính khí tốt, còn được các cô gái gọi là bạch mã hoàng tử. Sự khác biệt thật lớn.

Vân Diệu Trạch trước đây lại tồi tệ đến vậy sao?

Hay đây là hắn nói giỡn thôi?

\”Sao nào, cậu còn muốn đến biển với loại người như tôi nữa không?\” Vân Diệu Trạch nói về những chuyện cũ, vừa uống hết lon nước ngọt trong tay.

Lon nước ngọt bị bóp bẹp trong lòng bàn tay, phát ra tiếng rắc rắc, sau đó \”bộp\” một cái rơi vào thùng rác.

Chỉ cần Lâm Sóc nói không muốn đi, hắn sẽ vứt cậu lại đây như vứt rác.

\”Đi chứ.\”

Thấy Vân Diệu Trạch đã khởi động xe, Lâm Sóc không kịp nghĩ nhiều, vội ngồi lên yên sau. Vừa đội xong mũ bảo hiểm, chiếc xe đã phóng vọt đi, suýt nữa hất văng cậu xuống.

Chiếc xe lao vun vút trên đường, tiếng gió xuyên qua mũ bảo hiểm thổi vù vù bên tai.

Cậu có thể cảm nhận được tâm trạng của Vân Diệu Trạch hiện tại không tốt chút nào.

Đúng như dự đoán, khoảng một tiếng rưỡi sau hai người đã đến bãi biển khu du lịch. Do các cơ sở xung quanh vẫn đang thi công nên chẳng có mấy người. Ở cổng vào chỉ có hai nhân viên, thấy Vân Diệu Trạch đến liền mở cửa ngay.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.