Miếng bò bít tết trong miệng khó nhai như đá, không biết bằng cách nào mà cậu nuốt được. Chỉ biết cậu suýt nghẹn chết.
Cậu quan sát cô gái trước mặt, ánh mắt dừng lại trên cái bụng phẳng lì của cô.
Ở đây, có con của Vân Diệu Trạch sao?
\”Cậu… không nhận nhầm người chứ?\” Cảm giác lúc này như sét đánh ngang tai.
Cô gái lắc đầu: \”Tôi đã yêu anh ấy một năm rồi, dù anh ấy có hóa thành tro tôi cũng nhận ra. Anh ấy thật sự không hợp với cậu, anh ấy không có trái tim. Nghe tôi có thai liền đòi chia tay ngay lập tức.\”
Nhà hàng đông người, thấy một nữ sinh xinh đẹp đứng khóc trước mặt một cậu trai, ai nấy đều nhìn sang, chỉ trỏ bàn tán tới lui. Lâm Sóc siết chặt con dao và nĩa trong tay, không quan tâm người khác nói gì, chỉ cảm thấy mọi thứ trước mắt quá hoang đường.
Cả vạn con alpaca chạy qua cũng không thể làm dịu đi sự ngỡ ngàng của cậu.
Vân Diệu Trạch lại tệ đến vậy sao?
Bên này còn chưa nói được mấy câu, Vân Diệu Trạch đã quay lại. Con trai đi vệ sinh chỉ cần chút thời gian, đâu như con gái chiếm nhà vệ sinh cả nửa ngày.
Đây là điều mà Lâm Sóc mãi không hiểu nổi mỗi lần giành nhà vệ sinh với em gái mình.
\”Sao vậy?\” Vân Diệu Trạch chưa ngồi xuống, nhìn lướt qua cô gái rồi hỏi Lâm Sóc.
Lâm Sóc cười nhạt: \”Đồ khốn nạn, chúc mừng cậu làm bố nhé.\”
\”……\” Vân Diệu Trạch nhíu mày: \”Bố á?\”
\”Phịch!\” Nữ sinh quỳ sụp xuống, nắm lấy tay Vân Diệu Trạch, gương mặt xinh đẹp đẫm nước mắt: \”Xin lỗi anh, Diệu Trạch, em không cố ý tìm anh, trước đây đã hứa nếu gặp anh sẽ làm như giả vờ không quen biết. Nhưng em thật sự không biết phải làm thế nào với đứa bé này. Em không dám nói với gia đình, bố mẹ em sẽ đánh chết em mất. Xin anh giúp em, dù sao nó cũng là con anh mà…\”
\”Con của tôi á?\”
Vân Diệu Trạch kéo giãn mày, cười khẩy, giật tay lại khiến cô gái ngã xuống đất, vừa nấc vừa đáp khẽ: \”Ừm…\”
Thấy người trong cuộc nghe chuyện này mà vẫn thản nhiên cười, tiếng bàn tán xung quanh càng lớn hơn.
\”Giới trẻ thời nay biến thành cái giống gì rồi thế này, làm ra loại chuyện tày trời như vậy mà không chịu trách nhiệm, còn biết đạo đức là gì không chứ.\”
\”Cô bé này thật đáng thương.\”
\”Hôm nay mở mang tầm mắt thật, đúng là kiểu người gì cũng có.\”
Những lời này nghe thật khó chịu, nhưng Vân Diệu Trạch đã nghe qua những điều khó nghe hơn thế, hắn không quan tâm. Hắn bình thản ngồi xuống, nhưng không ngồi vào chỗ của mình mà ngồi bên cạnh Lâm Sóc, đẩy cậu vào sâu bên trong.
Sau đó hắn quay sang nhìn nữ sinh, mỉm cười lạnh lùng đầy nguy hiểm, nói: \”Tôi đến giờ vẫn còn là trai tân, con cháu đời sau đều chết hết dưới tay tôi rồi, sao còn có thể khiến cô mang thai được?\”
Cô gái ngẩn người, có chút bất ngờ.
Không ngờ một anh chàng đẹp trai như vậy lại chưa từng lên giường với ai, còn nói thẳng thừng như thế.