Trước khi rời khỏi phòng ngủ, Lục Hoài Khiên không quên đóng cửa giúp anh.
Về lại thư phòng dùng làm văn phòng riêng, hắn mở hộp thư điện tử. Những email mới nhận gần nhất đều là hồ sơ xin việc. Từ rất lâu trước đây hắn đã nghĩ, nếu một ngày nào đó trong tương lai hắn có người yêu, có lẽ sẽ thỉnh thoảng phải đi du lịch nghỉ mát, mà mỗi lần đi là mất mấy ngày.
Thỉnh thoảng để Triệu Minh gánh việc hai ba ngày thì còn được, chứ cứ để anh ta một mình làm việc của hai người thì đúng là quá thiếu nhân đạo. Phải tuyển bartender mới thôi. Để duy trì hương vị trước nay của quán bar Mạc Lam, có lẽ hắn còn phải đích thân đào tạo người mới, công thức pha chế độc quyền cũng phải tiết lộ cho họ biết. Việc này thực ra cũng có rủi ro, bởi vì tinh túy của ngành ẩm thực nằm ở hương vị. Lỡ như người mới ôm công thức độc quyền mà hắn khổ công nghiên cứu được rồi bỏ đi, tự mở một quán khác, thì Lục Hoài Khiên đúng là cái lời không bù được cái hại.
Nhưng hắn vẫn quyết định làm vậy. Hắn bằng lòng chấp nhận rủi ro này, nếu không thì một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày, trừ dịp Tết ra, gần như làm việc quần quật không nghỉ, bé cưng yêu đương với hắn thì còn gì là trải nghiệm nữa. Cho nên, nói cho cùng, kẻ lụy tình hóa ra lại chính là hắn.
Đương nhiên, Lục Hoài Khiên chắc chắn sẽ áp dụng vài biện pháp để giảm thiểu rủi ro. Ví dụ như khi tuyển người mới, sẽ không chọn những kẻ tham vọng lớn, muốn kiếm bộn tiền; hoặc là cố tình giấu đi nguồn cung cấp nguyên liệu, để người mới dù biết công thức cũng không mua được thứ cần thiết.
Với những hồ sơ trông có vẻ phù hợp, Lục Hoài Khiên dùng mẫu có sẵn để trả lời, mời họ đến tham gia thi viết. Cứ xem hết hồ sơ này đến hồ sơ khác như thế, hắn đột nhiên thấy một email từ Lục Hoài Hiên, đã đọc.
Động tác trên tay hắn chợt khựng lại, con trỏ chuột dừng im một lúc lâu.
Hắn nhớ ra cách đây không lâu, mình vẫn còn đang dò tìm tài khoản Weibo của Trình Thước. Trong note trên điện thoại, mục gần nhất, vẫn còn lưu một danh sách các đối tượng đáng ngờ.
Lục Hoài Khiên vội lôi điện thoại ra, dừng lại một thoáng trên màn hình danh sách ghi chú, nhưng hắn không hề bấm vào bản danh sách mình đã soạn, mà nhấn giữ, rồi chọn xóa.
Thật ra, hắn gần như đã tìm ra được tài khoản Weibo của Trình Thước rồi. Lễ Quốc tế lao động, hắn đúng là muốn đưa anh đi chơi thật, nhưng chuyến đi này cũng là một phần trong kế hoạch ‘lật tẩy’ của hắn, thế nên hắn mới cố tình chọn địa điểm du lịch ở ngoài tỉnh.
Sau khi ra khỏi tỉnh, địa chỉ IP tài khoản Weibo của anh sẽ đổi từ Tường Giang sang Kỳ Xuyên. Kỳ Xuyên là một tỉnh du lịch lớn, có thể sẽ có sự trùng hợp, biết đâu cũng có những họa sĩ khác tình cờ đến Kỳ Xuyên du lịch đúng dịp đó. Rồi khi hắn và anh về đến nhà, địa chỉ IP sẽ đổi ngược lại thành Tường Giang. Cũng có thể lại là một sự trùng hợp nữa, những họa sĩ kia cũng trở về tỉnh Tường Giang.
Thế nhưng, xác suất xảy ra trùng hợp vốn đã rất nhỏ, mà xác suất của nhiều sự trùng hợp gộp lại thì gần như là chuyện không thể nào. Huống chi, thời gian họ trở về là không thể làm giả được, Hắn chỉ cần kiểm tra sự thay đổi địa chỉ IP kịp thời là xong. Cứ như thế, hắn hoàn toàn có thể xác định được tài khoản Weibo của anh.