Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, càng chần chừ lại càng tỏ ra mình chột dạ… Dẫu cho anh thật sự chẳng làm gì có lỗi với Lục Hoài Khiên.
Trình Thước nhanh chóng nắm bắt được trọng điểm, nói một hơi: “Người vừa call video cho em cũng là họa sĩ, tụi em đang hợp tác vẽ một bộ truyện tranh, nội dung truyện giờ đang đến đoạn lên giường, nên tụi em đang bàn xem vẽ cảnh đó thế nào.”
Chắc là mình giải thích rõ ràng rồi chứ nhỉ?
Trình Thước thầm xem xét lại trong đầu, rồi chợt nghĩ tới điều gì đó… Khoan đã, hình như ban nãy Thương Minh có nhắc đến tên Weibo của mình, lẽ nào mình bị lộ rồi sao… Anh bình tĩnh lại trong hai giây rồi mới kịp phản ứng, tai nghe Bluetooth của anh vẫn chưa tháo xuống kia mà, đúng là một phen hú vía, may quá, may quá, anh vốn không có thói quen bật loa ngoài.
Nhưng mà, sao Lục Hoài Khiên lại biết đó là đàn ông nhỉ? Lẽ nào tai nghe Bluetooth không kết nối được?
Trình Thước vội vàng kiểm tra lại, tai nghe vẫn kết nối ngon lành, bèn hỏi Lục Hoài Khiên: “Sao anh biết đó là đàn ông thế?”
“Anh đoán.” Lục Hoài Khiên ngừng lại một chút, vẻ mặt phức tạp nói: “Chẳng lẽ em còn bàn chuyện lên giường với con gái được à?”
“Sao có thể chứ!” Trình Thước vội vàng phủ nhận, chứng minh sự trong sạch của mình.
Nghe vậy, Lục Hoài Khiên nhún vai, ý là thấy chưa, anh nói đâu có sai.
Nhưng hắn nghĩ tới nghĩ lui, trong lòng vẫn thấy khó chịu: “Anh thấy ban nãy em nói chuyện với cậu ta vui vẻ lắm, còn cười nữa, nói chuyện với anh mà em có bao giờ cười như vậy đâu.”
Nghe cứ như thể lúc đối mặt với Lục Hoài Khiên, mặt anh lúc nào cũng chầm dầm vậy, Trình Thước phải đưa tay đỡ trán, bất đắc dĩ nói: “Em cười khổ đấy, cười khổ, anh hiểu không?”
Anh thở dài một hơi, giọng điệu cũng nhuốm vẻ mệt mỏi: “Anh già à, anh sống từng này tuổi rồi, chắc cũng có không ít kinh nghiệm hợp tác rồi nhỉ? Anh với đồng nghiệp, hay là đối tác làm ăn của anh ấy, lúc cùng nhau làm một dự án thì có vui vẻ nổi không?”
“Bây giờ em cứ thấy tin nhắn của tên họa sĩ kia là lại thấy phiền, thậm chí đôi lúc còn nảy ra ý định giết người ta luôn ấy chứ. Không lật mặt nhau, mà chỉ âm thầm chửi rủa đối phương là đồ ngu trong bụng đã là nể mặt lắm rồi, đã là hết tình hết nghĩa rồi, anh biết không? Ban nãy em nói chuyện với tên họa sĩ đó, hai thằng chỉ thiếu nước chỉ thẳng vào mặt nhau mà chửi: Đm, mày vẽ như củ lìn mà còn có gan nhận bản thảo thương mại à?”
“Thế nên, thật sự không cần phải ghen vì chuyện này đâu. Giữa đồng nghiệp với nhau thì không thể nào nảy sinh thiện cảm được, càng đừng nói đến chuyện yêu đương. Dù sao thì chuyện đó cũng sẽ không xảy ra với em đâu.”
Nghe cũng khá là có lý có lẽ, Lục Hoài Khiên nhất thời không thể phản bác, bèn tìm một góc độ khác để nói: “Nhưng người đàn ông kia biết tài khoản Weibo của em, còn anh thì vẫn chưa biết.”
Chẳng biết đây là lần thứ bao nhiêu Lục Hoài Khiên nhắc tới tài khoản Weibo của anh rồi, gân xanh trên trán Trình Thước hơi giật giật: “Người đàn ông kia còn chưa biết mặt mũi em ngoài đời trông thế nào đâu, nhưng anh thì thấy rồi. Anh không những thấy rồi, mà còn ngủ cùng em nữa kìa.”