Ba tiếng đồng hồ sau.
Lục Hoài Khiên xoa xoa thái dương, véo véo chân mày, bất đắc dĩ thở dài một hơi… Quả nhiên, hắn vẫn nghĩ mọi chuyện quá đơn giản rồi.
Đúng là trong đa số trường hợp, Trình Thước không thể đấu lại hắn, nhưng khi ở giữa đám đông, Trình Thước thường là người tinh tường hơn. Nếu hắn được coi là con cáo già, thì Trình Thước chắc chắn cũng xứng đáng là một chú cáo nhỏ… Đúng vậy, người hắn để mắt tới làm sao có thể không thông minh được?
Mười tám tài khoản Weibo, Lục Hoài Khiên vẫn không tìm ra được tài khoản của Trình Thước.
Tuy nhiên nhờ một số họa sĩ đăng ảnh đời thường của họ, điều này giúp hắn loại trừ được vài lựa chọn nhiễu.
Hắn đáng lẽ phải đoán được điều này từ trước, Trình Thước đã từng nói với hắn rằng, anh muốn có sự ngăn cách giữa cuộc sống ảo và đời thực. Với tư cách là một thâm niên Internet, Trình Thước đã từng vấp ngã vài lần, trong đó có một lần bị Chúc Mộng lột mặt nạ. Sau nhiều lần trải sóng gió, Trình Thước đã bảo vệ thông tin cá nhân của mình đến mức tối đa… Ngay cả khi đăng ảnh phác họa cũng tránh những công trình mang tính biểu tượng.
Không có bằng chứng xác thực trong tay, Lục Hoài Khiên chỉ có thể dựa vào từng câu chữ, phong cách ngôn ngữ để sắp xếp tất cả tài khoản Weibo theo mức độ đáng nghi.
Haizzz, manh mối vẫn quá ít, giá như có thêm vài manh mối nữa thì tốt, tốt nhất là những manh mối không thể giả mạo và không tồn tại để đánh lạc hướng hắn.
Lục Hoài Khiên chăm chú nhìn danh sách, suy nghĩ miên man, không biết hắn có bỏ sót thông tin quan trọng nào không… Hoặc liệu có thể tạo ra manh mối mới không… Đột nhiên, hắn nảy ra một ý tưởng!
Nhớ đến lời dặn ba lần của Trình Thước về việc không gõ cửa khi không cần thiết, Lục Hoài Khiên thử gửi một tin nhắn WeChat: Em vẽ xong chưa?
Trình Thước trả lời ngay lập tức: Chưa, có chuyện gì không anh?
Nếu đối phương không rảnh, thường sẽ trả lời kiểu “Bận rồi, em không muốn nhắn tin nữa”, nhưng Lục Hoài Khiên nắm bắt được tín hiệu, thừa thắng xông lên: Sắp đến Quốc tế Lao động rồi, em có nghĩ đến việc chúng ta cùng đi chơi không?
Lục Hoài Khiên: [Ảnh chú chó ngậm hoa hồng. Jpg]
Chuyện này Trình Thước thực sự chưa từng nghĩ đến, giống như anh chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu đương khi còn học đại học, lại còn yêu một người đàn ông đẹp trai nhiều tiền. Nghỉ lễ anh thường chọn ở nhà hoặc nằm ì trong ký túc xá.
– Anh muốn đi đâu?
Lục Hoài Khiên gửi tin nhắn thoại: “Anh chưa nghĩ kỹ, nhưng em phải đồng ý trước, để anh lên kế hoạch du lịch mới không uổng công chứ.”
“Bây giờ ý tưởng sơ bộ của anh là đến thủ lỵ của tỉnh Dĩ Xuyên, ở đó có rất nhiều điểm du lịch. Anh nhớ ở Dĩ Xuyên có một công viên đua xe, trước đây anh đã từng đến vài lần. Đến lúc đó, anh sẽ lái xe đua chở em đi dạo, nếu hôm đó trời đẹp, chúng ta có thể đuổi theo hoàng hôn dọc theo đường đua.”