Khi cánh cửa được đẩy ra, ánh trăng bất ngờ tràn vào, chiếu sáng đôi vai của người vừa bước vào.
Dáng người cao ráo, cử chỉ quen thuộc ấy dần trùng khớp với ký ức của Trình Thước, chỉ khác mỗi chiếc áo đồng phục xanh ngày xưa giờ đã được thay bằng một chiếc sơ mi đen, như thể Tống Vấn Uyên chưa từng thay đổi.
Chiếc đèn treo trên trần nhà khẽ lắc lư, ánh sáng màu cam vàng lay động và biến hóa, tôn lên từng đường nét trên khuôn mặt của Tống Vấn Uyên. Y tựa như một vị thần đang dạo bước giữa nhân gian, cuối cùng ánh sáng tụ lại thành hai điểm rực rỡ trong đồng tử của Trình Thước.
Trình Thước nhìn chăm chăm, đến ngẩn ngơ.
Cho đến khi trong tầm mắt anh, Tống Vấn Uyên dừng bước, một chàng trai đứng phía sau y mỉm cười khoác tay y. Tống Vấn Uyên đáp lại bằng cách bóp nhẹ sống mũi cậu ta, nở một nụ cười dịu dàng.
Bất giác, Trình Thước cảm thấy một luồng nghẹn ngào dâng lên trong lồng ngực, ánh mắt trở nên trống rỗng.
Bên kia, dường như Tống Vấn Uyên cũng cảm nhận được điều gì, y bất chợt nhìn về phía Trình Thước…
Trình Thước vội vàng cúi đầu, ngón tay nắm chặt vành mũ, ép xuống, tim đập liên hồi.
Giống như mọi lần tình cờ gặp Tống Vấn Uyên hồi cấp ba, anh vẫn không dám đối diện trực tiếp với ánh mắt của y. Anh vẫn nhát gan như vậy.
Hàng mi của Trình Thước khẽ run, môi mím chặt thành một đường thẳng, mười ngón tay vô thức siết lại. Một lúc sau, anh ngẩng đầu lên, thận trọng dùng ánh mắt tìm kiếm bóng dáng của Tống Vấn Uyên.
Họ đã đi đến bàn rời.
Tuy nhiên, vị trí mà Tống Vấn Uyên ngồi vừa khéo bị bức tường che khuất. Trình Thước đổi chỗ ngồi vài lần nhưng vẫn không nhìn thấy rõ được toàn bộ bóng dáng của y. Sau vài giây đắn đo, anh nảy ra một ý tưởng.
Pha chế cocktail có tính giải trí nhất định, nên thường sẽ có người ngồi bên quầy bar trò chuyện cùng bartender. Trình Thước ước lượng rằng khi ngồi ở đó, tầm nhìn của anh sẽ mở rộng hơn nhiều.
Dù không mấy muốn trò chuyện với tên Lục… Mà khoan đã, tên đầy đủ của hắn là gì nhỉ?
Trình Thước cố gắng nhớ lại, nhưng thôi, quên đi.
Dù không hứng thú nói chuyện với tên họ Lục cho lắm, anh vẫn bước đến trước quầy bar, khéo léo bỏ qua cách xưng hô: “Xin hỏi ‘Đèn thần Aladdin’ của tôi đã xong chưa?”