Căn hộ 302, Phù Cừ Giai Uyển.
Đèn phòng khách bật lên rồi tắt, tiếp đó là tiếng nước chảy từ bồn rửa chén trong bếp. Cuối cùng, sau khi vệ sinh cá nhân trong phòng tắm xong, Trình Thước đẩy mạnh cửa phòng ngủ, phát ra một tiếng “bịch” nặng nề.
Phòng ngủ và ban công được ngăn cách bởi hai tấm kính, rèm cửa sổ sát đất chồng mép lên nhau, chặn đứng ánh sáng muốn len lỏi ra ngoài, tạo nên một không gian kín mít. Một sự an toàn được che giấu.
Từ những năm cấp hai nội trú, lên cấp ba rồi vào đại học, bạn cùng phòng đều nhận xét rằng anh làm gì cũng rất nhanh. Một kiểu nhanh nhẹn kéo dài suốt nhiều năm tháng, chưa từng bị cảm xúc tiêu cực làm chậm lại, cứ như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Nhưng chỉ có anh biết, chỉ khi dốc toàn lực để nhanh hơn, anh mới không phải nghĩ ngợi gì. Bởi vì tốc độ đòi hỏi sự tập trung, nhờ đó anh có thể tạm quên đi những cảm xúc nặng nề… Nhưng quên lãng không có nghĩa là hóa giải. Nó giống như thuốc giảm đau, chỉ có tác dụng tạm thời, chẳng bao lâu sẽ bùng phát trở lại.
Vậy nên khi nằm xuống giường, anh lại chậm lại.
Ánh mắt dừng trên trần nhà trống trải, mơ hồ mất tiêu cự.
Anh nghĩ, ngay từ đầu, Lục Hoài Khiên đã bị anh xếp vào danh sách nguy hiểm, không thể kết giao sâu. Cuộc đối đầu kín đáo chiều nay diễn ra đúng như anh mong muốn, lẽ ra anh nên vui mừng, nên cảm thấy nhẹ nhõm.
Anh không có nhiều bạn bè, nhưng cũng chẳng thiếu một Lục Hoài Khiên… Kiến thức, tầm nhìn, trải nghiệm của hắn đều vượt xa anh. Khoảng cách tuổi tác không ngang bằng, không phù hợp để phát triển mối quan hệ thân thiết. Không cẩn thận, e rằng đến cả xương cũng chẳng còn.
Có thể thoải mái xoay sở trong quán bar đầy những kẻ phức tạp, làm một ông chủ nửa chính nửa tà, tâm cơ của Lục Hoài Khiên sâu hơn nhiều so với anh tưởng tượng. Nếu không, hắn đã chẳng dễ dàng nhìn thấu anh đến vậy.
…“Tiền lì xì cậu gửi cho tôi bằng đúng một chai bia, tôi đại khái có thể đoán được ý của cậu.”
Còn cả câu kia nữa… “Cảm giác bây giờ tâm trạng cậu không tốt lắm.”
Anh có thể lừa được Lục Hoài Khiên, nhưng không thể lừa được bản thân. Thực ra, ngay từ trước khi nhận được thư của Hà Nhân, từ khoảnh khắc Lục Hoài Khiên đồng ý hợp tác với thị, anh đã cảm thấy không hài lòng. Nhưng lý trí bảo anh rằng, Lục Hoài Khiên chẳng làm gì sai cả. Hắn không biết về quá khứ giữa anh và Hà Nhân, lựa chọn hợp tác cũng là điều hợp tình hợp lý.
Nếu chỉ là một cuộc giao dịch “Tiền trao cháo múc”. Có lẽ cảm giác nghẹn nơi lồng ngực này, anh còn có thể nén xuống, đợi kết thúc rồi cho qua. Nhưng hai phần trăm cổ phần lại là chuyện khác. Chỉ cần Lục Hoài Khiên muốn, hắn có thể liên kết với các cổ đông lớn khác, thậm chí đóng vai trò then chốt trong những quyết sách nội bộ.
Nói cách khác, sau này Lục Hoài Khiên hoàn toàn có thể tham gia điều hành công ty, giúp Hà Nhân bày mưu tính kế cho công viên giải trí. Điều đó đã chạm đến giới hạn cuối cùng của Trình Thước.