[ Đm/Full ] Cocktail Blue – Chương 13: Ngược dòng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​
  •  Avatar
  • 12 lượt xem
  • 6 tháng trước

[ Đm/Full ] Cocktail Blue - Chương 13: Ngược dòng

Sau sự cố mất điện, Trình Thước vốn nghĩ rằng trong những ngày tới, Lục Hoài Khiên sẽ viện đủ lý do để lảng vảng trước mặt anh.

Nhưng thực tế lại hoàn toàn trái ngược. Ông chủ Lục cùng bản hợp đồng thuê nhà, như thể bốc hơi khỏi nhân gian, không để lại một dấu vết.

Điều này hoàn toàn hợp ý Trình Thước. Anh cũng chẳng ngại ngần mà nằm im trong danh sách bạn bè của ông chủ Lục.

Chẳng lẽ anh phải chủ động nhắc đối phương đến thu tiền thuê nhà? Đương nhiên, nếu trì hoãn được thì cứ trì hoãn.

Ngoại trừ những món đồ ít dùng, anh dự định từ từ chuyển những vật dụng còn lại sang Phù Cừ Giai Uyển.

Anh chọn thời điểm ký túc xá vắng người, sau đó là lúc Lận Hàn có tiết. Có hôm khi về ký túc xá, gặp Khương Ngạn và Hạ Lệnh Thu hỏi lý do chuyển ra ngoài, anh viện cớ nghe khá hợp lý nhưng tuyệt đối không nhắc đến Lận Hàn.

Dẫu sao thì chuyện bạn cùng phòng biến thái thầm thích mình, thậm chí còn trộm đồ lót của bản thân, làm sao anh có thể kể ra?

Anh biết chỉ cần nói một câu, chuyện này sẽ lan truyền khắp nơi. Người người bàn tán, tiếng cười chê sau lưng là điều không thể tránh khỏi. Anh không muốn trở thành đề tài để thiên hạ mổ xẻ.

Vậy nên dù có chết, anh cũng không nói.

Sáng thứ Sáu, tiết chuyên ngành yêu cầu vẽ sơn dầu từ mẫu người thật do trường mời đến.

Trình Thước quen thói đến phòng vẽ sát giờ học, quả nhiên chỉ còn chỗ ngồi ở hàng cuối. Góc nhìn mẫu khá hạn chế, độ khó phác họa vì thế cũng tăng lên.

Nhưng anh không để tâm. Với anh, chỗ ngồi nào cũng không thành vấn đề… Miễn là được ngủ thêm vài phút buổi sáng.

Anh vẽ rất nhanh.

Khi phần lớn bạn học còn loay hoay với đường nét và phối cảnh, anh đã bắt đầu phủ mảng sáng tối lên canvas. Đến lúc mọi người tiến tới bước tô màu, anh đã cầm cọ nylon và dao cạo để thêm chi tiết.

Màu sắc luôn là thế mạnh của Trình Thước. Anh phối màu điêu luyện, sử dụng sắc thái táo bạo nhưng khéo léo, giúp bức tranh không bao giờ bị bẩn màu.

Buổi sáng có bốn tiết, xen giữa là ba lần giải lao. Mỗi lần chuông reo, anh là người đầu tiên đặt cọ xuống.

Trong khi các bạn học tận dụng giờ nghỉ để tăng tốc hoàn thành bài, anh lại dành toàn bộ thời gian để nghỉ ngơi, nhờ vào hiệu suất cao của mình. Đợi đến khi vào lớp, anh lại vượt lên trước, nhẹ nhàng và thoải mái.

Dù cẩn thận thế nào, sơn dầu vẫn dính khắp nơi… Từ ngón tay, tay áo cho đến má. Khi anh cầm điện thoại, đầu ngón tay còn để lại vệt màu trên ốp lưng.

Trình Thước thấy vậy nhíu mày. Anh lười đi rửa tay. Dẫu rửa sạch, chẳng mấy chốc cầm cọ cũng lại dính bẩn như cũ.

Đằng sau, mấy bạn học trò chuyện sôi nổi.

Anh không mấy để ý, nhưng tiếng nói càng lúc càng to, muốn giả vờ không nghe cũng khó.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.