\”Cái gì? Tên kia đang ở trên thuyền đi Kỳ Tự đảo.\”
Trương Quân Thực cầm bức thư Đại Khí đưa tới, vẻ mặt kinh hãi.
\”Cái gì? Hắn ở trên thuyền đi Kỳ Tự đảo.\”
Cùng phản ứng còn có Thái Bạch, nhưng là hắn khóe miệng giương lên, vô cùng đáng nghi.
Lý Dực xách hắn sang một bên, một phen đoạt lấy lá thư trên tay Trương Quân Thực, quét mắt qua mấy mấy hàng chữ như gà bới kia, hai mắt tức thì đồng thời phun lửa.
Trương Quân Thực dần bình tĩnh lại, nói với Thái Bạch, \”Thái Bạch huynh, xem ra nhất định phải làm phiền đến ngươi rồi.\”
\”Làm phiền ta cái gì.\”
Thái Bạch nhìn trời.
\”Phiền ngươi viết thư ngăn thuyền của quý đảo lại, giúp chúng ta bắt người. Hoặc nếu như ngươi có thể lệnh cho chiến thuyền kia trực tiếp đưa hắn hồi thôn, chúng ta tất nhiên vô cùng cảm kích.\”
Nói xong, Trương Quân Thực đi tới thư trác lấy giấy bút, vuốt phẳng, tủm tỉm cười, ra hiệu cho người kia viết xuống.
Thái Bạch do dự nói, \”Cái này không tiện cho lắm. Ta mặc dù là Thiếu đảo chủ của Kỳ Tự đảo, nhưng sinh ý trên đảo là do cha ta và nhị thúc quản lý, ta không thể nhúng tay vào.\”
Lý Dực liếc hắn một cái, lạnh lùng nói: \”Có thể xem ngươi như con tin trao đổi cũng được.\”
Mặt mũi Thái Bạch hiếm thấy mà trắng bệnh. Nhìn nhìn Lý Dực mặt lạnh như tiền, lại nhìn Trương Quân Thực khẩu Phật tâm xà cười cười nói nói, đằng sau còn cảm giác được u linh Vương Thi Thiện lởn vởn chập chờn, hắn rốt cuộc thỏa hiệp, nhấc bút, tuyệt vọng mà viết mệnh lệnh điều thuyền, cuối cùng đóng xuống con dấu của gia tộc.
Trong thư Thái Bạch yêu cầu thương thuyền đỗ tại Kính Dương cảng, để \’khách nhân\’ ở trên thuyền lên bờ, đồng thời còn yêu cầu phải đặc biệt chiếu cố vị khách nhân kia.
Trương Quân Thực chăm chú nhìn một hồi, nói, \”Xem ra có phong thư này vẫn chưa được, nhất định phải có người đi đón hắn, bằng không ai biết vừa lên bờ, hắn lại chạy đi đâu.\”
Những người còn lại cũng thấu tình đạt lý mà gật đầu.
Lý Dực cau mày mói, \”Chúng ta đều bị Vệ Địch theo dõi, rất khó thoát thân.\”
\”Ta và ngươi có lẽ không được, nhưng Vương huynh thì nhất định có thể.\”
Dứt lời, Trương Quân Thực và Lý Dực đồng loạt quay đầu nhìn lại, chỉ thấy góc tường nơi vốn dĩ có Vương Thi Thiện đứng, lúc này đã không một bóng người.
Hiện tại Nhiếp Bất Phàm đang đứng trên mũi thuyền, dang rộng hai tay hưởng thụ gió biển lạnh buốt, tóc tai trong gió bay loạn một hồi. Bất chấp vẻ kinh hãi toát ra từ ánh mắt của mấy người thủy thủ, hắn hét lớn, \”Gió a, tới đây, mạnh hơn một chút nữa đi!\”
Còn muốn gió mạnh hơn? Đi thuyền trên biển đáng sợ nhất chính là sóng to gió lớn có biết không? Nhiếp Bất Phàm bị gió thổi đến tím cả môi, nhưng vẫn cứ một mực đứng ở mũi thuyền tạo dáng, mà gà của hắn cũng giống như động kinh, cả đám dựng thẳng lông mao kiên quyết ở trong gió hộ chủ, không rời nửa bước.