Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Nhiếp Bất Phàm phát hiện bản thân đang nằm trên giường của chính mình, thân thể nhẹ nhàng sạch sẽ, ngoại trừ một chút đau nhức ra thì không có khó chịu nào khác.
Ánh nắng từ song cửa sổ hắt vào, Vương Thi Thiện đang ngồi ngay ngắn đọc sách ở bên cạnh. Ánh mặt trời chiếu lên người hắn tựa hồ phản quang thành một quầng sáng ảo diệu, giống như Phật quang soi rọi chúng sinh.
Nhiếp Bất Phàm lười biếng nói, \”Vương Ngũ huynh, là ngươi mang ta về?\”
Vương Thi Thiện tùy tiện gật đầu.
\”Vậy là chuyện xảy ra tối hôm qua ngươi cũng thấy?\” Nhiếp Bất Phàm nheo mắt.
Vương Thi Thiện lại gật đầu.
Nhiếp Bất Phàm bỗng chốc ngồi dậy, bất mãn nói, \”Vậy ngươi vì sao không đến cứu ta?\”
\”Các ngươi chiến đấu đến hoàn toàn quên cả bản thân, ta hình như không nên xuất hiện.\”
\”Cho nên ngươi trốn ở một góc nhìn từ đầu đến cuối?\”
\”Cũng không nhìn từ đầu đến cuối, nửa đêm ta nhảy lên nóc nhà đếm sao.\”
\”Đếm sao?\” Nhiếp Bất Phàm híp mắt, lên án nói, \”Ngươi chẳng lẽ không nên xông vào phòng bắt gian, thuận tiện mắng ta phóng đãng vô sỉ hoang dâm trụy lạc không biết lễ tiết sao?\”
\”Thực ra.\” Vương Thi Thiện khép lại quyển sách, ngữ khí bình thản, \”Ta vẫn cảm thấy có một danh hiệu rất thích hợp với ngươi.\”
\”Là cái gì?\”
\”Nghiệt chướng.\”
\”…\”
Nhiếp Bất Phàm vùi đầu trong chăn. Có đôi lúc hắn thực sự cảm thấy khả năng kiểm soát dục vọng và cảm xúc của Vương Thi Thiện đã đạt tới cảnh giới tinh túy và hoàn mỹ, thời điểm cần thanh tâm tuyệt không phát dục, thời điểm cần thú hóa tuyệt không thỏa hiệp, thời điểm cần bỏ mặc tuyệt không can thiệp, thời điểm cần phá giới tuyệt không do dự.
Sống cũng thật là tiêu sái. Nhiếp Bất Phàm âm thầm cảm thán.
Trận chiến ác liệt tối qua thật sự là nghĩ lại mà kinh, cứ coi như chưa từng phát sinh là tốt nhất, nếu như Lý Dực biết được mình thông đồng với đệ đệ của hắn, hắn còn không phát cuồng hay sao?
Đáng tiếc Nhiếp Bất Phàm vẫn là không thể thuận lợi che giấu vết tích gây án của hắn, Kê Oa thôn nơi nơi chốn chốn đều là tai vách mạch dừng…
Đám người Lý Dực ở trong thành Khê Sơn ôm cây mà không thấy thỏ đến, lập tức biết Nhiếp Bất Phàm lại trốn thoát rồi. Cũng may bọn họ nhận được thư do Thiên nữ nhờ phi kê (gà bay) truyền đến, nói Nhiếp Bất Phàm đã về Kê Oa thôn rồi, bọn họ do đó vội vã trở về.
Vừa thấy mặt tên kia, Lý Dực liền hùng hổ phóng tới, và Nhiếp Bất Phàm đương nhiên là co giò bỏ chạy. Dù tốc độ chạy của hắn không thể bằng Lý Dực một thân võ nghệ, nhưng là hắn có đàn gà yểm trợ che chắn. Thoáng cái chỉ thấy một đống gà từ bốn phương tám hướng vọt tới, bao bọc lấy Nhiếp Bất Phàm cả dưới đất lẫn không trung, không chỉ xung quanh hắn mà cả trên đầu hắn cũng phủ đầy gà, toàn thân không khác gì một đóa cúc hoa kiêu ngạo bung nở.