Chương 18: Người bên gối là người trong lòng.
Lần đầu tiên Hướng Sơ vào bếp phụ giúp cho Tạ Thời Quân thì đã bại lộ kĩ năng nát nhừ của mình, thường thức nấu cơm cơ bản không có, các loại gia vị cũng chẳng phân biệt được, đứng trong bếp thật sự chỉ tổ vướng chân vướng tay.
Từ đầu đến cuối cậu chỉ làm được một chuyện có ý nghĩa – làm Tạ Thời Quân cương.
Sườn xào chua ngọt trong nồi dần dà cạn nước, Hướng Sơ ôm lấy eo Tạ Thời Quân từ phía sau, gác cằm trên vai anh dụi tới dụi lui. Tay cũng không chịu nằm yên, nó đã sớm kéo khoá quần của Tạ Thời Quân xuống từ lúc sườn vừa vào nồi, ngang ngược khiêu khích cách lớp vải mỏng manh khiến thứ đang im lìm ngủ say nọ dựng dậy. Đoạn cậu lại xoa nắn lỗ nhỏ trên đỉnh làm nó há mồm mấp máy rỉ dịch nhầy, thấm ướt chiếc quần lót tối màu.
\”To lắm rồi đó.\”
Ngón tay khéo léo len lỏi vào mép quần lót, cảm nhận kích thước sau khi cương của dương vật một cách trực quan. Hướng Sơ lẩm bẩm một câu như thể tự độc thoại lại như thể đang than phiền với chủ nhân của nó.
Người vẫn luôn dung túng cậu suốt nãy giờ rốt cuộc đã không chịu được phải lên tiếng. Tạ Thời Quân tóm lấy bàn tay táy máy nọ, trầm giọng rầy la: \”Không được nghịch nữa, có muốn ăn cơm nữa không?\”
Thế nhưng lúc kéo bàn tay nọ ra khỏi quần lót, đầu nấm lại bị bàn tay nọ tận dụng sơ hở nắn mạnh một phát.
Khoái cảm tê dại vọt thẳng lên đỉnh đầu hệt như điện giật. Gân xanh trên thái dương Tạ Thời Quân giật nảy, nếu không nhờ anh cật lực kiềm chế thì khéo đã ngay lập tức bắn tinh. May sao anh đã kiềm chế được, chứ nếu tận hai lần bị bé hư trêu đến bắn trong quần thì cái mặt này của anh chẳng biết phải giấu vào đâu cho vừa nữa.
Anh càng ngày càng không cưỡng được sức cám dỗ của bé hư rồi. Đây không phải dấu hiệu tốt, nhưng anh lại cầm lòng chẳng đặng mà hưởng thụ cảm giác bị bé hư khống chế.
Mà bé hư cũng đang cẩn thận quan sát biểu cảm của anh.
Nhân lúc Tạ Thời Quân ngẩn người, Hướng Sơ bèn kéo anh xoay người lại đối diện với mình. Ngón trỏ khẽ chạm vào chỗ ướt đẫm trên quần lót, đoạn cậu ngồi sụp xuống, tầm mắt trực diện với bụng dưới của anh.
\”Nhưng mà em muốn ăn cái này trước cơ.\”
Cậu chỉ ngẩng đầu thoáng liếc nhìn Tạ Thời Quân rồi lại chuyển tầm mắt về lại chiếc quần lót căng phồng, ngó chăm chú dấu vết ướt át ngày một đậm nét trên lớp vải. Dẫu cho đang bị dị ứng giày vò, khứu giác không còn nhạy bén song cậu vẫn có thể nắm bắt được mùi hương toả ra từ dương vật. Thứ mùi hormone nam tính hơi tanh ấy khiến cậu mê mẩn, khoang miệng bỗng tiết ra một lượng lớn nước bọt như thể thật sự đang thèm khát một thứ nào đó.
\”Em ăn được không ạ?\” Cậu nuốt nước miếng đánh ực.
Ánh mắt cậu ngó đăm đăm vào nơi ấy không rời, dường như chẳng phải cậu đang năn nỉ Tạ Thời Quân mà là đang thương lượng trực tiếp với dương vật của anh.