Chương 17: \”Thiếu dạy dỗ.\”
Tạ Thời Quân lái xe đến bệnh viện gần nhất. Lúc xuống xe, Hướng Sơ vô tình liếc thấy gương mặt của mình phản chiếu trên cửa sổ xe mà hết cả hồn. Thật không điêu, mặt cậu đã sưng không còn hình người luôn rồi.
Cậu khẽ níu áo Tạ Thời Quân: \”Thầy Tạ, có phải bây giờ em xấu xỉu luôn không?\”
\”Nào có, đẹp mà.\”
\”Thầy nói xạo, em thấy thầy đang cười trộm rồi kia kìa.\”
Tạ Thời Quân mím môi giấu đi nét cười trên mặt, đoạn vươn tay về phía Hướng Sơ: \”Nhắm mắt lại, tôi dẫn em đi.\”
Tôi dẫn em đi.
Hướng Sơ thầm lặp lại câu nói này, trái tim cầm lòng chẳng đặng đập rộn rã.
Trước đó cậu đã mất hàng mấy đêm liền nghĩ suy, rằng cậu và Tạ Thời Quân rốt cuộc có khả năng hay không, Tạ Thời Quân muốn cậu hô dừng vào lúc nào, nếu như cậu vẫn luôn không hô dừng thì phải chăng Tạ Thời Quân cũng sẽ luôn dung túng cậu.
Suy tới nghĩ lui chẳng qua cũng chỉ thêm lo âu, mấy đêm mất ngủ, thậm chí cậu lại không cầm lòng được lấy thùng sơn móng tay kia ra và tìm màu đỏ nhất ra tô.
Cuối cùng Hướng Sơ quyết định, trước đi Tạ Thời Quân nói yêu cậu thì cậu không muốn, cũng không thể thể hiện ra rằng mình không rời khỏi anh được. Đây là con cờ cậu bắt buộc phải nắm chặt trong tay, kể cả một ngày nào đó Tạ Thời Quân không muốn tiếp tục tiện đường với cậu nữa thì chí ít cậu cũng sẽ không thua quá thảm hại, vẫn có thể giả vờ thản nhiên vẫy tay chào tạm biệt.
Song nếu như Tạ Thời Quân vươn tay về phía cậu trước thì tất thảy lại hoàn toàn khác biệt.
Cậu bước nhanh đi theo, đứng phía bên trái anh, nắm lấy bàn tay to lớn ấy và rồi khép lại đôi mi.
Một chuỗi hành động trôi chảy như nước, Hướng Sơ hầu như chẳng buồn nghĩ ngợi ngoan ngoãn đi theo Tạ Thời Quân.
\”Em nhắm mắt lại thiệt rồi đó, thầy đừng dắt em đi vào hố nha.\”
Vốn dĩ chỉ là một câu trêu đùa, cậu những tưởng Tạ Thời Quân cũng sẽ trả lời cậu bằng một câu trêu đùa, nào ngờ lại nghe anh đáp: \”Không đâu.\”
Câu trả lời nghiêm túc không đúng thời điểm sẽ khiến người ta xao xuyến, Hướng Sơ không biết đã trải nghiệm bao nhiêu lần rồi. Cậu lén lút mở mắt ra nhìn Tạ Thời Quân đang đi đằng trước cậu, cách cậu vừa đúng nửa bước chân. Gặp phải những chỗ mặt đường gồ ghề, Tạ Thời Quân sẽ bóp nhẹ tay cậu và nhắc nhở cậu rằng: \”Đi chậm thôi.\”
Hướng Sơ dường như đã hơi ngộ ra lí do vì sao có rất nhiều cô gái thích hẹn hò với chú già trưởng thành rồi.
Nào có ai không thích được đối xử chu đáo, không thích vòng tay đáng tin cậy chứ. Đặc biệt là sau khi trải qua gập ghềnh trắc trở và bị buộc phải hình thành cơ chế tự bảo vệ, so với thứ gọi là cuồng nhiệt thì người ta lại có xu hướng lựa chọn lẩn tránh rủi ro, muốn được nắm tay chặt chẽ, muốn cúi đầu thần phục trước sự dịu dàng.