Chương 14: \”Em muốn thầy.\”
\”Chẳng thiết hỏi thêm nói thêm cầu thêm, hỡi giấc mộng của tôi.\”
Hát xong cả bài, Tạ Thời Quân lại thơm lên vành tai của người trong lòng, bất ngờ phát hiện tai cậu đang nóng rực lên. Anh thầm cười mút nó một cái: \”Hay không?\”
\”Hay.\” Hướng Sơ xoay người lại đối diện với Tạ Thời Quân, đúng lúc này có một người đi lên cầu và tiến về phía hai người họ, Hướng Sơ ôm lấy Tạ Thời Quân theo bản năng, rúc mặt vào hõm cổ anh, cố ý thở thật nhẹ. Đợi người nọ đi xa rồi cậu mới rụt rè ghé vào bên tai anh, nói: \”Hay cực kì hay.\”
Tạ Thời Quân bị phản ứng của cậu chọc cười, bèn bẹo má cậu hỏi: \”Em nhát người vậy mà sao trước mặt tôi chả bao giờ thấy em e dè gì hết vậy, nhanh mồm dẻo miệng lắm mà.\”
Hướng Sơ dẩu môi: \”Hông biết nữa, chắc có lẽ em là kiểu người tiêu chuẩn kép mà trên mạng hay nói.\”
\”Kiểu như em không phải là tiêu chuẩn kép, mà phải gọi là…\” Hai tay Tạ Thời Quân chắp sau lưng cậu, khoanh lấy vòng eo mảnh khảnh ẩn bên dưới lớp áo khoác rộng thùng thình. Anh nhoẻn cười nhìn cậu, cố ý ngập ngừng: \”Khôn nhà dại chợ.\”
Hướng Sơ với tay ôm lấy cổ Tạ Thời Quân, môi thơm lên cằm anh: \”Thầy nói chí phải.\”
Hướng Sơ thích áo khoác to rộng, thích cảm giác an toàn giả dối được hơi ấm bao bọc, thích cái ôm khăng khít với Tạ Thời Quân, thích việc bản thể vẹn toàn chân thật của mình cũng có thể được anh âu yếm vô bờ.
Hướng Sơ cũng thích cách ví von khôn nhà dại chợ này, cậu ở bên Tạ Thời Quân quá đỗi thoải mái, tháo kính ra rồi thì chẳng phải bận tâm bất cứ thứ gì nữa, ngay cả trốn vào chiếc chăn mềm mại nhất cũng không thể nào có được cảm giác thoải mái này.
Ảo giác hạnh phúc tựa chiếc bánh bông lan trong lò nướng bỗng chốc phồng lên dưới ống kính hẹn giờ.
Trên cầu đi bộ vào lúc nửa đêm, Hướng Sơ đã được trao cho muôn vàn lãng mạn rực rỡ vào tuổi thanh xuân, để rồi sau này cậu chợt vỡ vạc rằng phía sau lãng mạn ngọt ngào là mầm đau thương bén rễ. Hoặc giả thành phố này là một hệ trục toạ độ khổng lồ bao hàm vô số điểm rải rác trong đó, và con người ta luôn phải không ngừng gạch bỏ những toạ độ cũ rồi viết lại định nghĩa mới cho chúng nó.
Giờ đây rốt cuộc Hướng Sơ quyết định giã từ toạ độ cũ đã chiếm đóng cả thời thanh xuân của cậu. Cậu nép mình trong lòng Tạ Thời Quân, mong mỏi Tạ Thời Quân sẽ mãi đứng yên ở điểm toạ độ dưới chân, không còn để cậu lạc đường nữa.
Từ cây cầu đi bộ này về nhà Tạ Thời Quân chỉ cần đi qua một con đường thẳng băng.
Hướng Sơ lẽo đẽo theo sau Tạ Thời Quân, bước từng bước giẫm lên cái bóng của anh. Lúc đi vào khu chung cư, rốt cuộc cậu tiến lên một bước, nắm lấy tay anh nhẹ nhàng đung đưa.
\”Con đường này ngắn quá đi, em còn chưa đi đủ mà.\”
Thật lòng cậu rất muốn đi suốt cả một đêm với Tạ Thời Quân, đi không có mục đích, đi đến tận trời sáng, ngắm nhìn thành phố thức tỉnh từ giấc nồng say như cách cậu và Hứa Hoài Tinh đã từng làm. Khi ấy bọn họ gọi việc này là \”trò chơi nguy hiểm\”, nguy hiểm là vì sau khi thức trắng đêm mặt mũi nhất định sẽ rất xấu, đến lúc ấy lăng kính màn lọc gì cũng mất hết sạch, bộ dạng chân thật sẽ không cách nào che giấu được nữa. Đối với những đôi tình nhân cần giữ hình tượng trong mắt người yêu thì đây quả thật là một thách thức lớn.