[Đm/End] Thất Tình Quá Lâu – Bát Phân Bão – Chương 11 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm/End] Thất Tình Quá Lâu – Bát Phân Bão - Chương 11

Chương 11: Năm mới vui vẻ.

Đêm giao thừa xem như là buổi tối vắng vẻ nhất trên đường trong năm, Hướng Sơ đội gió dắt Đại Soái dạo một vòng trong khu chung cư. Thôi được, thực tế là cậu bị Đại Soái dắt đi.

Đại Soái là chú chó nhà cậu nuôi, một con Golden không quá thuần chủng, năm nay đã mười tuổi rồi.

Từ ngày Hướng Sơ đến Bắc Kinh học đại học đến nay cũng vừa khéo tròn mười năm, một năm cậu mới về nhà một lần, Đại Soái dĩ nhiên không nhớ mùi của cậu. Nhưng con chó này trời sinh mừng người lạ, lần nào Hướng Sơ về nhà nó cũng chỉ gầm gừ hai phút lấy làm tượng trưng rồi lại bắt đầu vẫy đuôi hoan hỉ.

Hướng Sơ một tay giữ dây dắt chó, một tay cầm điện thoại, nhân lúc Đại Soái đi chậm lại bèn nhấn vào lướt dạo bản tin.

Tạ Thời Quân vừa đăng một bức ảnh vào nửa tiếng trước, trong ảnh anh cầm tay Tạ Di An, Tạ Di An cầm một cây bút lông viết một chữ \”phúc\” rồng bay phượng múa trên giấy đỏ.

Hướng Sơ toan bấm like thì bị Đại Soái tự dưng rồ lên kéo cho lảo đảo, cậu chỉ đành cất điện thoại vào túi rồi tiếp tục bị chó dắt đi.

Đợi đến khi Đại Soái phát rồ xong, Hướng Sơ bèn dắt nó về nhà.

Chung cư kiểu cũ tầng lầu thấp, không có thang máy. Nhà của Hướng Sơ ở tầng cao nhất, cậu vừa lên lầu vừa bất giác chú ý thấy trước cửa của các gia đình xung quanh hầu như đều dán chữ phúc mới toanh. Nếu không nhờ trông thấy hình vẽ trên đó khéo cậu cũng chẳng biết hoá ra sắp tới đây là năm con chuột.

Đi tới tầng sáu, Đại Soái thở hồng hộc ngồi xuống chờ Hướng Sơ mở cửa. Lúc Hướng Sơ tìm chìa khoá, trong lòng có chút gì đó ngột ngạt.

Chỉ có trên cánh cửa phòng trộm trước mặt cậu là trống trơn, bao nhiêu năm qua không có thói quen dán chữ phúc.

Nghĩ đến đây, bàn tay đã móc được chìa khoá bỗng nhiên đổi sang một bên túi khác. Hướng Sơ lấy điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho Tạ Thời Quân.

– Thầy Tạ có thể viết một chữ phúc tặng em được không ạ?

Sau khi gửi thành công, Hướng Sơ hít thở sâu vài bận, đoạn mở cửa bước vào căn nhà cậu đã sinh sống mười tám năm.

\”Mẹ.\”

\”Về rồi đấy à. Mau rửa tay chuẩn bị giúp mẹ gói sủi cảo.\”

Nhân sủi cảo Châu Văn Thanh chuẩn bị là cá thu. Bà vừa cán vỏ vừa lải nhải: \”Mẹ nhớ Tiểu Hứa thích ăn sủi cảo nhân này nhất, tiếc là năm nay nó không đến. Chừng nào con về Bắc Kinh mẹ sẽ gói thêm một ít, con mang về cho nó ăn.\”

\”Dạ, đến lúc đó rồi tính.\”

Hướng Sơ cầm một miếng vỏ sủi cảo lên, cho nhân vào, rồi dùng ngón tay gấp lại một cách vụng về.

Châu Văn Thanh nhìn mấy miếng sủi cảo cậu gói, cầm một cái lên và bảo: \”Con xem con gói này, lát nữa luộc lên kiểu gì cũng lòi ruột. Tiểu Hứa gói sủi cảo thì khác, nhân nhiều mà gấp cũng đẹp nữa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.