Tam hoàng tử nghe xong biến sắc cả mặt, lùi lại mấy bước, cười gượng: \”Thái tử điện hạ, bản hoàng tử chỉ nói đùa thôi mà.\”
Thái tử nghe vậy khẽ nhếch môi, ngón tay vẫn mơn man trên đuôi tên, cứ như đang vuốt ve một vật báu. Nhưng mũi tên lại theo sát chuyển động của Tam hoàng tử, không rời lấy một tấc.
Lông tơ Tam hoàng tử dựng ngược, mồ hôi lạnh túa ra, nói: \”Điện hạ…\”
Độc Cô Huyền Sách hờ hững buông mũi tên xuống, rồi mở miệng: \”Đã lâu rồi tam ca chưa cùng cô bắn tên, chẳng thà hôm nay cô bắn ba mũi tên về phía tam ca. Nếu tam ca không tránh, cô sẽ để tam ca tùy ý chọn một món trong kho vàng của cô.\”
Tam hoàng tử nghe đến đây thì không khỏi động lòng.
Dù ra sao Thái tử cũng không dám giết mình. Nhưng trong kho vàng của hắn, thứ nào cũng khiến người khác thèm thuồng đỏ mắt.
Thái tử như đã nhìn ra sự dao động của hắn, vuốt ve đuôi tên, hỏi: \”Tam ca đã nghĩ kỹ chưa?\”
Một khắc* sau.
*Một khắc = Mười lăm phút.
Tam hoàng tử đứng im tại chỗ làm bia sống.
Ninh Thư đứng bên cạnh nhìn mà hồi hộp. Nhất là vẻ mặt của Thái tử như đang chơi đùa với một con chim sẻ bị nhốt trong lồng, đôi mày lạnh lùng nhưng chẳng hề muốn giết ngay, mà chậm rãi giương cung, ngắm thẳng đầu Tam hoàng tử rồi bắn một mũi tên.
Mũi tên sượt qua tóc hắn, rơi xuống vài sợi tóc đen.
Tam hoàng tử bị dọa cho nhũn chân ngã ngồi bệt xuống đất ngay từ mũi đầu tiên.
Độc Cô Huyền Sách khẽ nhếch môi: \”Còn hai mũi nữa, vừa rồi cô có hơi trượt tay, làm tam ca sợ.\”
Tam hoàng tử chỉ mong sao rời khỏi nơi quỷ quái này ngay thôi. Sao trước đây mình lại đi chọc vào đồ sao chổi như hắn chứ. Hắn cố gắng gượng dậy khỏi đất nói: \”… Thái tử điện hạ, bản hoàng tử nhớ ra còn việc phải…\”
Thái tử không cho hắn nói dứt câu đã giương cung bắn mũi thứ hai.
Mũi tên lần này sượt qua háng Tam hoàng tử, suýt đụng vào chỗ đó. Hắn lập tức gào lên thảm thiết như heo bị chọc tiết, ôm lấy hạ thân đau đớn rên rỉ.
Ninh Thư giật mình.
Cậu cứ tưởng Thái tử đã hủy hoại chỗ đó của hắn, nhưng không thấy máu, mới nhận ra là Tam hoàng tử tự dọa mình sợ đến xanh mặt, tay vẫn ôm chặt lấy nơi ấy.
Môi hắn run rẩy nói: \”…Bản hoàng tử không chơi nữa, không chơi nữa…\”
\”Còn một mũi tên nữa.\”
Thái tử cầm tên, giọng nhàn nhạt: \”Tam ca nhớ đứng yên đấy, nhỡ cô lỡ tay thì…\”
Tam hoàng tử run lẩy bẩy đứng đó, nhưng lần này Thái tử chỉ mới kéo căng dây cung, hắn đã ôm đầu nằm sấp xuống đất.
Độc Cô Huyền Sách cảm thấy hơi mất hứng, nhàn nhạt nói: \”Tam ca thua rồi.\”
Lúc Tam hoàng tử rời đi được vài nô tài dìu hai bên, chân mềm nhũn như bún. Ninh Thư không nói gì nhưng cũng cảm thấy Tam hoàng tử bị dọa thảm quá.