Cả người Ninh Thư nổi da gà.
Cảm giác như cổ bị cái gì đó cắn, tê tê ngứa ngứa, lại mang theo chút run rẩy.
Thái tử cúi đầu, tay vẫn vuốt bụng cậu.
Vừa nỉ non bên tai cậu.
Ninh Thư nói: \”Điện hạ, ta là nam tử… không thể sinh con…\”
Cậu quay mặt đi, xấu hổ đến mức giọng cũng run rẩy.
Ánh mắt Độc Cô Huyền Sách sâu thẳm nhìn cậu: \”Sao bé Ninh biết không thể?\”
Cậu bị Thái tử nhìn, vẻ mặt điềm nhiên trên gương mặt tuấn tú như tiên.
Ninh Thư bắt đầu hoài nghi bản thân.
Chẳng lẽ cậu có thể sinh con thật?
Ý nghĩ đó khiến sống lưng cậu lạnh buốt, nhất là khi bàn tay Thái tử cứ vuốt chỗ đó, cứ như thật sự có một đứa trẻ ở đó thật vậy. Cậu lắc đầu, giọng hốt hoảng: \”Ta là nam, không thể sinh con. Điện hạ tỉnh táo lại đi.\”
Nhưng Độc Cô Huyền Sách không nói gì, chỉ ôm cậu rồi hôn lên môi cậu.
Đôi mắt Ninh Thư ngấn lệ, thân thể cũng dần mất đi sức lực.
Chỉ có thể tùy ý người kia làm gì thì làm.
Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài điện yên ắng, tựa như chẳng có ai ở đó. Nhưng khi Ninh Thư nghiêng đầu, cậu thấy thấp thoáng bóng người ngoài cửa điện.
Thái tử lại bế cậu lên giường, cúi đầu nói: \”Giờ cô làm em mang thai, được không em?\”
Ninh Thư đã chẳng thể thốt nên lời.
Đôi môi cậu đỏ rực như đóa hoa vừa hé nở.
Chỉ đành để mặc Thái tử chiếm hữu từng chút một.
Thái tử lại đè cậu xuống giường, môi lưỡi cuốn lấy nhau.
Ninh Thư nghe thấy hắn nói bên tai, cậu không kìm được nhìn xuống bụng mình. Thấy nó vẫn bằng phẳng thì mới thở phào nhẹ nhõm.
Thái tử nhìn theo cậu, mặt mày nhàn nhạt nhưng giọng lại vui vẻ: \”Bé Ninh cũng muốn sinh con cho cô sao?\”
Ninh Thư tê rần cả da đầu, cậu không muốn.
Nếu cậu có thể sinh con, vậy thì là quái vật mất rồi.
Sao nam tử có thể sinh con được?
Hình như Thái tử tưởng cậu cam chịu, bèn áp tay lên bụng cậu, nói: \”Đừng lo, cô sẽ bồi bổ cho em, đến khi em no nê, tự nhiên sẽ có thể hoài thai.\”
🍰🍰🍰
Ninh Thư không biết mấy giờ nữa, người cậu đầy mồ hôi nóng rực.
Hơi thở ấm áp của Thái tử lại ghé sát, bàn tay vuốt ve bụng gồ lên của cậu: \”Bé Ninh có rồi.\”
Ninh Thư: \”…\”
Thái tử nắm tay cậu đặt lên bụng cậu.
Giọng hắn vui vẻ: \”Bé Ninh cảm nhận được không?\”
Ninh Thư mím môi, quay mặt đi, tâm trạng rối như tơ vò.
Ngay khoảnh khắc đó, cậu chẳng còn nghĩ được điều gì nữa, liên tục bị Thái tử đòi hỏi.