Ninh Thư nghĩ lại cũng cảm thấy mình hơi làm quá rồi.
Dù sao thì chuyện cũng đã xảy ra, Thái tử lại là nam, đang tuổi thanh xuân tràn trề khí huyết, cậu bèn lặng lẽ không nói gì nữa.
Thái tử thấy vậy, khóe môi khẽ cong lên ở góc độ người khác không nhìn thấy.
Trong mắt chứa ý cười nhàn nhạt.
Sao Ninh nhi của hắn lại dễ lừa đến thế, nếu không tiến cung, e rằng đã sớm bị người khác lừa đi rồi.
Ý cười trong mắt Thái tử dần dần lạnh đi.
Không có nếu như, bây giờ bé Ninh là của hắn, và chỉ có thể là của hắn.
Đến tối, Thái tử vừa tắm xong, hơi nóng vẫn còn vương trên người, thân thể đã lại áp sát. Ninh Thư đưa tay nắm lấy làn áo mượt mà kia, lập tức biết chuyện gì lại sắp xảy ra.
Làm liên tiếp mấy ngày.
Vốn dĩ cơ thể cậu không khỏe mạnh như Thái tử, tất nhiên là không chịu nổi.
Thế là Ninh Thư vừa bị lột quần áo, vừa bị đè xuống, đôi mắt cậu trở nên mơ màng, môi đỏ như được nhuộm thêm màu sắc quyến rũ. Cậu nghĩ đến những ngày qua Thái tử quá đỗi cuồng nhiệt, lòng không khỏi hoảng hốt.
Huống chi chỗ đó của Thái tử… e là ngay cả nữ tử cũng khó mà tiếp nhận.
Huống chi là cậu.
Ninh Thư nghĩ vậy, khẽ thốt: \”Điện hạ ơi, ngài chậm một chút được không ạ?\”
Thái tử hôn lên khóe môi cậu, dịu dàng nói: \”Cô nghe lời em.\”
Thế nhưng về sau.
Ninh Thư mới hiểu ra mình đã nói lời ngu ngốc đến mức nào. Thái tử rõ là nghe theo lời cậu, mà tại sao cậu lại thấy khổ sở đến thế?
Cậu không kìm được bấu chặt lấy người kia, muốn nói lại thôi, rồi lại thấy xấu hổ không chịu nổi, mặt đỏ bừng như máu.
Nhưng lại đẹp đến nao lòng.
🌹🌹🌹
Thân thể thiếu niên không ngừng đong đưa, cổ chân trắng muốt có một sợi dây đỏ đang lắc lư không ngừng.
Nó cứ lay động theo tiết tấu của chiếc giường.
Không biết qua bao lâu mới ngừng lại.
Thái tử thỏa mãn ngồi dậy, cúi xuống hôn nhẹ lên vầng trán mịn màng trắng trẻo của thiếu niên.
Sau đó hắn đứng dậy, lúc này đôi mắt đào hoa đã trở nên lạnh lẽo tột cùng, ánh mắt nhìn người ta như đang nhìn xác chết.
Hắn đẩy cửa bước ra, nói với bọn nô tỳ ngoài cửa: \”Đổi nước trong hồ đi. Nếu đánh thức tiểu công tử dậy thì khỏi giữ lại bàn tay làm gì nữa.\”
Sắc mặt các nô tỳ tái nhợt, quỳ rạp xuống: \”Vâng, Thái tử điện hạ.\”
Đây mới là Thái tử thật sự.
Tàn nhẫn u ám, thường ngày họ chỉ cần nhìn thêm một cái cũng chẳng dám.
Lúc này Thái tử đẹp như tiên, cơ thể vừa làm tình nên quanh người còn phảng phất hơi thở kiều diễm khiến người khác nhìn mà chân cũng mềm nhũn.