Ba bữa một ngày toàn là đồ thanh đạm, Ninh Thư thấy buồn lòng, nhưng thấy Thái tử cũng ăn cùng mình thì cậu không nói gì nữa.
Ninh Thư không nhịn được nói: \”Điện hạ không cần ăn cùng ta đâu.\”
Thái tử nhìn cậu, khẽ đáp: \”Cô muốn ở bên bé Ninh mà. Bé Ninh ăn bao lâu thì cô sẽ ăn bấy lâu.\”
Cậu mím môi. Trước kia trong lòng cậu hơi khúc mắc với Thái tử… Nhưng giờ Ninh Thư chẳng còn lời oán thán nào nữa.
Thái tử ở ngôi vị cao quý thế nào, thật ra đâu cần phải đối xử với cậu như vậy – Ninh Thư ngẩn ngơ nghĩ thầm.
Nhưng mỗi khi nghĩ mai sau dù ra sao thì Thái tử cũng phải kế thừa cơ nghiệp, nạp phi vào hậu cung, tim cậu lại chua xót xiết bao. Cậu cụp mắt, hàng mi run run, không muốn nghĩ đến tương lai.
Vì hôm ấy làm quá sức nên Ninh Thư nghỉ ngơi hẳn hai ngày thì cơ thể mới khỏe hơn.
Tuy nói là canh suông nước lả, nhưng thật ra cũng không đến mức nhạt thếch. Ninh Thư cũng là người bình thường, với đồ ăn vẫn có yêu cầu riêng. Ngự thiện phòng làm nhạt nhưng vẫn rất ngon miệng.
Song cậu đã quen sống ở hiện đại, ăn đủ mọi món trong hàng trăm nền ẩm thực. Dù sao nước họ cũng là nơi có nền ẩm thực đa dạng nhất thế giới.
Tuy rằng đã xong chuyện, nhưng chỗ kia của Ninh Thư vẫn phải dùng thuốc mỡ để dưỡng. Có điều thuốc mỡ lần này đã được đổi thành loại khác. Cậu rất kiên quyết, nhất định đòi tự bôi lấy. Thái tử cũng chiều theo.
Hôm nay Ninh Thư vừa mới bôi thuốc xong, trên người vẫn còn phảng phất mùi thuốc. Không biết Thái tử trở về từ lúc nào, cậu vừa ngẩng đầu đã thấy hắn, thế là vội vàng đứng dậy.
Không ngờ Thái tử sải bước lại bế cậu lên, rồi áp sát mũi, khẽ ngửi hương thuốc trên người cậu, giọng trầm thấp nói: \”Chỗ nào của bé Ninh cũng thơm hết.\”
Không biết có phải do tuổi tác hay không, giờ giọng nói êm tai của Thái tử không còn thanh thoát như trước, mà trở nên trầm khàn, mang theo từ tính.
Ninh Thư nghĩ Thái tử sắp đến tuổi lập Thái tử phi, cậu không khỏi siết chặt ngón tay.
Thái tử ôm cậu vào lòng, hôn lên cổ cậu.
Ninh Thư bị hôn ngưa ngứa, bèn tránh đi. Cậu ngỡ Thái tử sẽ lại thân thiết cậu như trước. Nhưng giờ Ninh Thư dần cảm thấy có gì đó không đúng, tay của Thái tử không biết từ khi nào đã đặt lên eo cậu.
Trong lòng cậu khẽ giật mình, theo phản xạ đưa tay lên ngăn lại. Thái tử nắm tay cậu, hơi thở nóng hổi áp sát, đôi mắt âm trầm: \”Bé Ninh nghỉ hai ngày rồi, chắc cũng hồi phục được kha khá. Hơn nữa lần đầu đều như vậy cả, sau này sẽ dễ chịu hơn nhiều.\”
Cũng sẽ mỗi đêm đều chịu đựng được hắn.
Ninh Thư chưa nghe ra ý ngoài lời của hắn, thật ra cậu vẫn còn sờ sợ cái đêm đó. Cậu không biết có phải vì Thái tử vừa khai trai nên mới quá độ vậy không.
Cậu mím môi, đành hỏi: \”… Điện hạ thích chuyện đó đến vậy sao?\”
Không phải Ninh Thư không thoải mái, ngược lại, những điều Thái tử học được không làm cậu đau đớn. Nhưng vấn đề là Thái tử như ăn một lần rồi ghiền, đêm đó xin sao cũng không chịu dừng lại, sướng quá cũng có thể trở thành gánh nặng.