Vì một câu nói của Thái tử mà Ninh Thư cảm thấy đêm nay trôi qua dài dằng dặc.
Cậu hy vọng thời gian chậm lại, vậy thì sẽ không phải chờ đợi trong dày vò thế này. Không đến mức như bị lăng trì xử tử, nhưng Ninh Thư vẫn mong thời gian chậm hơn, chậm thêm chút nữa.
Đến khi trời sáng, Ninh Thư cảm thấy lớp cao kia dường như đã hoàn toàn tan ra và bị hấp thụ hết rồi.
Cậu mím môi, lúc mới đầu không quen, giờ đã dần thích nghi.
Ninh Thư thở dài, nhất là khi nghĩ đến hôm qua Thái tử giữ tay bên trong cơ thể cậu lâu hơn mọi khi, mặt cậu lập tức đỏ bừng.
Cậu ngồi dậy từ trên giường.
Thái tử đã vào triều từ sớm. Ninh Thư dùng một bữa ăn, rồi cảm thấy rãnh rỗi quá. Cậu thắc mắc phải chăng các phi tử được nuôi trong hậu cung cổ đại cũng sống thế này không.
Ngày ngày chỉ ngóng trông Hoàng thượng ghé đến.
Ninh Thư vừa cảm thấy họ đáng thương vừa nghĩ chẳng phải mình cũng thế sao? Hiện tại cậu chẳng khác gì các phi tử. Chỉ là người ta có danh có phận, còn cậu thì chỉ là một người mang danh nghĩa thư đồng trong điện Thái tử, thực tế là nam sủng mà thôi.
Cậu có thể ra ngoài, nhưng hình như Thái tử không thích cậu ra khỏi điện lắm.
Ninh Thư nhạy bén cảm nhận được điều đó. Lần đầu tiên cậu ra ngoài, Thái tử rõ ràng không vui, nhưng lại xoa tóc cậu, dặn cậu che kỹ gương mặt này, mang theo nhiều nô tài.
Cậu biết Thái tử không thích, nên về sau cũng ít ra ngoài hơn.
Ninh Thư biết gương mặt của mình khá thu hút. Nhớ lại chuyện xảy ra với Tam hoàng tử lần trước, cậu bèn ở lại điện Thái tử, hầu như không bước chân ra nữa.
Thực ra trong cung ngoài hơi buồn tẻ thì chẳng thiếu thứ gì.
Lúc rảnh rỗi, Ninh Thư cũng đọc sách, luyện chữ. Cậu vẫn chưa hiểu biết tường tận về triều đại của thế giới này, nên khi Thái tử không ở đây, cậu thường làm những việc ấy.
Hôm nay cũng vậy.
Lúc Ninh Thư đang luyện chữ, bỗng có một cơ thể ôm chầm cậu từ phía sau.
Cậu giật mình, rồi chợt nhớ ra đây là điện Thái tử. Ngoài Thái tử ra, chẳng ai dám làm vậy, nên cậu mới nhẹ nhõm.
Quả nhiên, quay đầu lại, cậu thấy gương mặt anh tuấn của Thái tử.
Ninh Thư cất lời: \”… Điện hạ hạ triều rồi ạ?\”
Giọng Thái tử hơi lạnh nhạt chán ghét: \”Mấy lão già chát đó lại hối thúc cô cưới phi sinh con. Cô sinh con rồi thì chẳng lẽ họ nghĩ là có thể giết cô chắc?\”
Lông mi Ninh Thư khẽ run lên.
Cậu nhớ lại chuyện Thái tử tự chọn Thái tử phi, chẳng lẽ chỉ là một cái cớ?
Trong lòng bỗng nổi lên chút kỳ vọng đến chính cậu cũng không phát hiện, cậu siết chặt ngón tay, nói: \”… Điện hạ nghĩ thế nào?\”
Đôi mắt đào hoa của Độc Cô Huyền Sách nhìn thẳng cậu, ghé sát lại gần.
Môi mỏng hôn lên cậu: \”Cô chỉ cần bé Ninh là đủ.\”