Quận chúa kêu thảm thiết chói tai.
Đám nô tài đuổi theo phía sau thấy vậy thì đều hoảng loạn cả lên. Nếu Quận chúa xảy ra chuyện lớn gì thì e là hậu quả khôn lường.
Nhưng không biết con ngựa kia có đang phát cuồng hay không, nó tung vó chạy loạn.
Quận chúa vốn đã mất gần nửa cánh tay, sau tiếng hét thảm thì sắp ngất lịm. Ai ngờ con ngựa kia giẫm lên người nàng, Quận chúa nằm trên đất, không rõ sống chết ra sao.
Cảnh tượng đó khiến tất cả mọi người phía sau hoảng hốt.
Hoàng thượng bị làm ồn, nhíu mày hỏi: \”Có chuyện gì?\”
Một nô tài vội vàng trả lời: \”Bẩm bệ hạ, Quận chúa đuổi theo Thái tử điện hạ, giữa đường ngã ngựa.\”
Hoàng thượng có vẻ không để tâm lắm, chỉ sai người đi xử lý.
Quận chúa nhanh chóng được đưa về, sống chết chưa rõ. Phủ Quốc công nổi trận lôi đình, đòi làm rõ chuyện tại sao nơi đó có lưỡi dao.
Sau khi điều tra kỹ lưỡng mới biết lưỡi dao đã bị chôn ở đó từ nhiều năm trước. Ngựa thì cũng đã bị bắt lại, nghe nói vì bị sợ hãi, hình như do Quận chúa đánh nó một cái nên nó mới hoảng.
Từ đầu đến cuối chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi.
Quốc công giận dữ. Hắn vốn đã không ưa Thái tử, không hề muốn hắn ngồi lên ngai vàng. Giờ đây càng nghi ngờ Thái tử đã giở trò. Còn về động cơ thì… người này bẩm sinh là kẻ lòng dạ độc ác, thâm sâu khó lường.
Phủ Quốc công ngập tràn oán hận trong lòng.
Ninh Thư nghe thấy phía sau có tiếng động, không kìm được quay đầu lại nhìn.
Nhưng bị Thái tử nắm tay.
Hình như Ninh Thư nghe thấy tiếng la hét, bèn hỏi: \”Điện hạ, có chuyện gì vậy ạ?\”
Thái tử thản nhiên nói: \”Quận chúa ngã ngựa.\”
Chỉ mấy chữ nhẹ tênh khiến Ninh Thư nhớ lại tiếng vừa rồi, cảm thấy chắc không chỉ đơn giản là ngã ngựa. Cậu do dự một lúc, nghĩ dù sao Quận chúa cũng là hoàng thân quốc thích, nên hỏi: \”Vậy điện hạ ơi, chúng ta có cần quay lại xem không?\”
Thái tử nói: \”Không cần. Có người của phủ Quốc công rồi. Dù nàng có ngã ngựa thì cũng là quả báo của nàng.\”
Ninh Thư rùng mình, không hẳn vì lời Thái tử nói, mà là vì thái độ quá đỗi bình thản kia, cứ như chỉ là một chuyện nhỏ nhặt thường ngày vậy.
Cậu tự nhủ không nên suy nghĩ quá nhiều. Thái tử sống trong hậu cung, thấy nhiều chuyện, trải qua nhiều, lòng trở nên lạnh nhạt cũng bình thường.
Vì thế Ninh Thư không nghĩ chuyện của Quận chúa nữa. Cậu chẳng phải thánh mẫu gì, biết Quận chúa có ác ý với mình. Thái tử không đi xem nàng cũng tốt, đỡ phải khiến nàng có cớ làm khó dễ.
Ban đầu Thái tử còn cưỡi ngựa chậm, sau đó thì bắt đầu tăng tốc.
Ninh Thư dần cảm thấy không ổn. Cậu ngồi trên lưng ngựa mím môi, cố gắng không để Thái tử phát hiện cậu có gì khác thường.