[Đm-End] Thái Tử Điên Khùng U Ám Và Bé Thư Đồng Mềm Mại – 🎐Chương 2🎐 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Đm-End] Thái Tử Điên Khùng U Ám Và Bé Thư Đồng Mềm Mại - 🎐Chương 2🎐

Ninh Thư quỳ trên sàn sững sờ. Cậu vốn chẳng thấy rõ dáng dấp Thái Tử ra sao.

Trước đó đã nói cậu quỳ đằng trước. Nhưng không biết sao trước khi vào điện, Lý Hoài Đức đột nhiên đổi ý, xếp cậu vào vị trí cuối cùng.

Cậu không phải người cao nhất trong số đó, những người phía trước đều cao hơn cậu hẳn.

Vậy nên khi tất cả quỳ xuống, không chỉ che khuất cậu mà còn che luôn tầm mắt cậu.

Nghe thấy câu hỏi của Thái tử, cậu thấy hơi khó tin, không chắc Thái tử có đang nói đến mình hay chăng.

Nhưng sắc mặt Lý Hoài Đức lập tức thay đổi.

Gã siết chặt tay đến mức móng tay bấm sâu vào da thịt. Sao gã không biết cho được rằng người mà vị chủ nhân cao quý kia nhắc tới là Ninh Thư chứ.

Thế là gã gượng gạo đáp: \”Bẩm Thái tử, người này không phải là kẻ xuất sắc nhất trong số.\”

Độc Cô Huyền Sách có một đôi mắt trông như chất chứa tình ý, tiếc là sát khí trên người hắn quá nặng. Dù sở hữu một gương mặt tuấn mỹ vô song cũng không giấu được khí thế như gặp thần giết thần, gặp ma giết ma, ta là hơn hết.

Ba năm trước có không ít đại thần dâng sớ buộc tội, cho rằng Thái tử không thể trở thành minh quân, e rằng sau này sẽ trở thành một bạo quân.

Khấn cầu đương kim Thánh Thượng phế bỏ Thái Tử.

Đương nhiên Thánh Thượng không đồng ý, nhưng Thái Tử thì đã ghi hận từng người một. Kết quả một số vị đại thần đã áo gấm về làng, còn một số khác thì cáo bệnh ở nhà, đến nay vẫn không dám vào triều.

Có thể thấy Độc Cô Huyền Sách là kẻ lòng dạ hẹp hòi, có thù tất báo.

Lúc này hắn liếc mắt nhìn Lý Hoài Đức, cười hờ hững nói: \”Cô cần ngươi quyết định thay cô sao?\”

Chỉ một ánh mắt ấy đã khiến Lý Hoài Đức toát mồ hôi lạnh, lập tức quỳ sụp xuống: \”Nô tài không dám.\”

\”Để em ấy bước lên trước, cô muốn nhìn.\”

Thái tử thản nhiên nói, tay vẫn mân mê viên dạ minh châu. Ngón tay ấy thon dài, nhìn là biết bàn tay của người sống trong hoàng cung. Nhưng da dẻ hắn hơi tái nhợt, dù không đến mức giống móng vuốt chim ưng, còn rất đẹp nhưng vẫn mang đến cảm giác đáng sợ hơn cả.

Lý Hoài Đức nghe thấy lời này thì biết chuyện đã hỏng rồi.

Gã vốn không muốn cho Thái Tử phát hiện người đẹp này. Dẫu sao ai cũng biết tính Thái Tử thất thường, chẳng ai ngờ được hắn sẽ làm gì. Năm đó có mỹ nhân đẹp nhường ấy mà vẫn bị Thái Tử quăng cho chó ăn đấy thôi.

Dẫu vậy thì nghĩ đến dáng người mềm mại câu hồn của thiếu niên kia, lại thêm dung nhan đẹp đẽ ấy…

Lý Hoài Đức vẫn không yên tâm đôi chút trong lòng, vì vậy mới cố tình xếp cậu ra phía sau. Chỉ đợi sau khi bị loại, gã sẽ giấu người vào hậu cung, bí mật nuôi dưỡng.

Nhưng bây giờ… gã không ngờ Thái tử lại để mắt tới thiếu niên này.

Giọng Lý Hoài Đức hơi căng thẳng, quay sang Ninh Thư: \”Nghe thấy chưa? Thái tử bảo ngươi lên cho ngài xem.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.