Ninh Thư vẫn còn ngái ngủ, thấy vậy thì dùng giọng mơ màng hỏi: \”Điện hạ về rồi ạ?\”
Thái tử ôm cậu, có lẽ do ở ngoài lâu nên người mang theo một chút hơi lạnh, khiến cậu không khỏi rùng mình một cái.
Hơi thở ấm áp của Thái tử phả lên cổ cậu, nhẹ giọng gọi Ninh nhi rồi chậm rãi nói: \”… Cô muốn vào trong em.\”
Ninh Thư mở to mắt, suýt ngỡ mình nghe nhầm.
Cậu ấp úng hỏi: \”Điện hạ muốn vào đâu của ta?\”
Thái tử dụi dụi cậu, sau đó cúi đầu, vươn tay vuốt ve thân thể mềm mại, men theo eo trượt xuống dưới. Cuối cùng dừng lại ở nơi tròn trịa kia, khiến toàn thân Ninh Thư cứng ngắc.
Sau đó cậu nghe thấy Thái tử dùng giọng khàn khàn u ám nói: \”Cô muốn vào chỗ này của em.\”
Ninh Thư ngẩn tò te hồi lâu mới tìm lại được giọng của mình, nghe thấy bản thân hoảng loạn và lắp bắp đáp: \”Điện hạ nhầm rồi, chỗ đó của nam sao có thể…\”
Cậu không thốt nổi hai từ cuối cùng, chỉ cảm thấy mặt mũi nóng bừng, chỗ vừa bị Thái tử chạm vào cũng như có dòng điện chạy qua, thân thể mềm nhũn ra.
Thái tử khàn giọng nói:\”Hôm nay cô nghe tên hầu giường của Tam hoàng tử nói, hắn còn muốn cô làm hắn…\”
Ninh Thư: \”…\”
Cậu nhất thời không biết mình có cảm giác gì, cậu chỉ thấy Liễu Tùy thật to gan, cũng thật hạ lưu, dám nói ra thứ lời lẽ dơ bẩn ấy trước mặt Thái tử.
Giờ nghĩ lại, cậu cảm thấy những gì Liễu Tùy gánh chịu hôm nay cũng là nhân quả của cậu ta.
\”Đó là hắn lừa điện hạ thôi.\”
Thái tử lại hỏi: \”Hắn lừa cô để làm gì?\”
Ninh Thư phát hiện mình không bịa nổi lý do nào ra hồn, đành tìm bừa một cái cớ: \”Có lẽ hắn muốn quyến rũ điện hạ nên mới nói thế.\”
\”Hắn lấy gì để quyến rũ cô?\”
Thái tử ngửi mùi hương trên người Ninh Thư, khẽ ngắt lời: \”Cô lại cảm thấy hắn không nói dối, cô còn đi tìm sách, phát hiện những điều ghi trên đó đều đúng.\”
\”Nam với nam đúng là có thể dây dưa thân mật.\”
Ninh Thư: \”…\”
Cậu không ngờ Thái tử lại còn xem sách, bây giờ dù có tìm mọi lý lẽ cũng bị chặn hết đường.
Cậu mím môi, hỏi: \”Điện hạ muốn trở thành người giống Tam hoàng tử sao?\”
Lời này mạo phạm rồi.
Nhưng Thái tử không hề tức giận, chỉ nhìn đăm đăm thiếu niên bằng đôi mắt đào hoa: \”Sao cô có thể giống hắn?\”
Ninh Thư chỉ thấy chuyện này thật hoang đường, há miệng định nói: \”Nhưng điện hạ từng nói mình không phải đoạn tụ.\”
\”Cô cũng không biết.\” Thái tử áp sát cậu, khuôn mặt tuấn tú dễ mê muội lòng người, hắn dùng chất giọng êm ái nói: \”Nhưng mỗi lần cô thấy Ninh nhi, lòng đều rất vui, cô muốn làm những chuyện thân mật với Ninh nhi.\”