Ánh mắt Thái tử chỉ lướt qua gương mặt kia rồi dời đi, nói: \”Thôi đi, tránh ra một bên.\”
Liễu Tùy không cam lòng lặng lẽ nhìn gương mặt đẹp như tiên của Thái tử, đôi mắt mở to không tin nổi. Chẳng lẽ Thái tử không còn chút ấn tượng nào với cậu ta sao?
Cậu ta cắn môi, không cam tâm lui ra đứng một bên.
Tam hoàng tử thì làm ra vẻ nổi giận mắng mỏ: \”Vụng về lóng ngóng, chỉ giỏi giở trò trên giường, hầu hạ người thì chẳng ra gì, cút sang một bên!\”
Ninh Thư nghe thấy câu đó, không khỏi quay sang nhìn Liễu Tùy, hơi kinh ngạc.
Mà Liễu Tùy bị mắng càng cúi thấp đầu, yếu ớt nói: \”Là nô tài sai, xin Tam hoàng tử và Thái tử bớt giận.\”
Cậu ta cúi đầu để lộ chiếc cổ trắng ngần, nửa giấu nửa lộ, trông vừa lẳng lơ vừa quyến rũ khó nói thành lời. Cộng thêm cậu ta vốn mặc y phục không giống của nô tài bình thường.
Rõ là đã được sửa soạn kỹ càng.
Bảo sao lúc người đó xuất hiện, Ninh Thư cứ thấy có gì sai sai.
Chẳng ngờ Liễu Tùy lại đến chỗ Tam hoàng tử, còn lấy sắc thị người. Nhưng nghĩ lại trước đây đối phương vì quyền thế mà từng chủ động tiếp cận Lý công công, cậu cũng không còn quá ngạc nhiên.
Liễu Tùy đương nhiên cũng nhìn rõ thiếu niên kia.
Không ngờ chỉ mới mấy tháng không gặp, giữa cậu ta và Ninh Thư đã như một trời một vực. Thiếu niên bên cạnh Thái tử rõ ràng được nuông chiều vô cùng, làn da vốn đã trắng như ngọc thạch nay càng thêm mịn màng, chỉ cần khẽ chạm đã ửng đỏ.
Chỉ cần nhìn thôi cũng khiến đàn ông dấy lên dục vọng.
Một tuyệt sắc nhân gian.
Ninh Thư đứng đó, chẳng nói gì cả mà hồn vía Tam hoàng tử đã bay theo cậu rồi. Muốn hỏi sao Liễu Tùy biết ư?
Hừ, cậu ta đã ở cạnh Tam hoàng tử hơn hai tháng rồi.
Mỗi lần thị tẩm, Tam hoàng tử cứ luôn mồm nhắc Ninh Thư.
Đến khi Tam hoàng tử chịch cậu ta xong sẽ lộ vẻ tiếc nuối và khinh thường: \”Mùi vị cũng tạm, nhưng so với người đó trong điện Thái tử thì vẫn kém xa. Trước đây ngươi cũng từng tranh cử làm thư đồng của Thái tử phải không, quen biết với tên Ninh Thư đó?\”
Ngoài mặt Liễu Tùy không biểu hiện gì, nhưng trong lòng thì hận đến nghiến răng.
Ninh Thư, lại là Ninh Thư.
Cậu ta chỉ đành nở nụ cười quyến rũ, nói: \”Nô tài tất nhiên không quen, chỉ là…\” Sắc mặt cậu ta phức tạp nói: \”Hồi đó Lý công công chiếu cố Ninh Thư vô cùng, hai người thường cùng nhau ra ngoài trò chuyện…\”
Tam hoàng tử liếm môi, ánh mắt khinh miệt: \”Lý Hoài Đức kia à?\”
Liễu Tùy gật đầu.
Sắc mặt Tam hoàng tử càng thêm kỳ lạ. Đương nhiên hắn biết Lý Hoài Đức là ngữ người gì. Chỉ là vì chưa gây ra chuyện lớn, lại có chút khôn khéo, nên cũng mắt nhắm mắt mở cho qua.