Chỉ thấy khăn che bị vén lên, rơi xuống mặt đất, để lộ một gương mặt tuyệt mỹ.
Thiếu niên vẫn ngồi đó, dung mạo tuấn tú trắng trẻo. Từng đường nét đều hoàn hảo đến mức không thể bắt bẻ. Lông mi cậu dài, làn da quá đỗi trắng mịn khiến người ta sinh ra chút tâm tư ướt át.
Chẳng thể nói khí chất tốt ở đâu, nhưng lại khiến người ta không thể dời mắt. Khỏi phải nói dáng người của cậu.
Nguyệt Phòng lập tức bị vẻ đẹp của thiếu niên làm chấn động đứng chết trân tại chỗ. Từ nhỏ đến lớn, cậu ta chưa từng gặp ai đẹp đến như thế. Trong kỹ viện này cũng có không ít nữ tử và nam tử xinh đẹp, nhưng so với người trước mặt thì quả thật chẳng ai sánh bằng.
Nguyệt Phòng hoảng hốt, nhưng khi nhận ra một ánh mắt mang theo sát ý đang hờ hững nhìn sang, cả khuôn mặt cậu ta bỗng tái mét, hai chân mềm nhũn. Ban đầu chỉ muốn xem xem thiếu niên này rốt cuộc hơn mình ở điểm nào.
Phải biết cậu ta chính là tiểu quan xinh đẹp nhất ở Xuân Phong quán.
Nhưng giờ thì cậu ta mới hiểu mình bị ma quỷ làm mờ mắt. Khó trách vị công tử kia không để mắt đến mình. Nguyệt Phòng cắn môi, trong lòng dâng lên ghen tị, nếu cậu ta mà có được gương mặt ấy thì…
Bọn Tam hoàng tử cũng ngỡ ngàng, đến mức quên cả đặt chén rượu xuống.
Tam hoàng tử vẫn hằng mong nhớ Ninh Thư, tìm bao nhiêu nam sủng cũng không ai bằng được người kia. Hắn không ngờ Thái tử lại dẫn người tới, càng không ngờ còn mang tới tận Xuân Phong quán.
Tứ hoàng tử thì lại chỉ nhìn thiếu niên một cái, rồi lập tức dời ánh nhìn.
Không dám nhìn thêm nữa. Dù hắn không có sở thích Long Dương nhưng cũng phải thừa nhận thiếu niên này quá yêu mị, quá quyến rũ. Đến cả người không hứng thú với nam tử như hắn cũng cảm thấy cậu có năng lực mê hoặc đàn ông.
Mà Ninh Thư ngồi đó cũng ngạc nhiên, cậu không ngờ Nguyệt Phòng lại dám vén màn che của cậu lên.
Thái tử nhìn người dưới đất, nói nhẹ tênh: \”Cô đã cảnh cáo ngươi rồi, sao lại không nghe lời đến thế?\”
Tam hoàng tử nghe vậy thì giật thót, nào dám tiếp tục nhìn Ninh Thư nữa. Hắn vội vã quát Nguyệt Phòng dưới đất: \”Tên tiện nô kia, còn không mau xin lỗi tiểu công tử!\”
Chân Nguyệt Phòng đã mềm nhũn, trong lòng vô cùng hối hận. Tuy vẫn còn đôi phần không cam lòng nhưng vẫn cắn răng nói: \”Nô đắc tội với tiểu công tử, xin tiểu công tử rộng lượng đừng chấp nhặt với nô.\”
Ninh Thư nhìn thiếu niên đang run rẩy dưới đất, xem chừng cũng chỉ tầm mười lăm tuổi.
Tuy là đối phương có ý xấu trước, nhưng suy cho cùng cũng chưa làm ra chuyện gì không thể tha thứ. Vì vậy cậu nói: \”Ta không trách ngươi, chỉ là nơi như thế này người đến người đi đủ loại, lần sau đừng nên hành động bốc đồng vậy nữa.\”
Nguyệt Phòng nghe vậy thì biết thiếu niên đang khuyên nhủ mình, cậu ta cắn môi, trong lòng ghen ghét.
Chẳng qua là may mắn leo lên được giường của công tử thôi. Rõ ràng đều là tiện nô, dựa vào đâu cậu thì cao quý, còn mình thì chỉ có thể bán thân ở đây?