Ninh Thư đón ánh mắt của mọi người bước tới. Tuy cậu đeo khăn che mặt, nhưng dáng người lại cực kỳ đẹp, thon dài, thẳng tắp như trúc ngọc. Ngay cả bàn tay lộ ra bên ngoài cũng trắng trẻo mịn màng như ngọc dê.
Làn da trắng nõn ấy chỉ cần liếc một cái cũng khiến người ta thảng thốt, khỏi phải nói khuôn mặt chưa lộ ra lại càng dễ khiến lòng người hiếu kỳ.
Ninh Thư ngồi xuống cạnh Thái tử.
Cậu vẫn không tháo khăn màn, mấy vị hoàng tử nhìn mà trong lòng ngứa ngáy khó chịu, nhưng có Thái tử ở đây nên không ai dám mở miệng.
\”Tam ca muốn nhìn à?\”
Thái tử nâng chén rượu, môi khẽ nhếch, nhưng ánh mắt lại xa cách lạnh lùng.
Tam hoàng tử lập tức thôi tâm tư lơ đễnh, vội nói: \”Đây là người của Thái tử điện hạ, sao bản hoàng tử dám có ý nghĩ gì khác?\”
Thái tử không đáp lời.
Hắn lại quay sang hỏi Tứ hoàng tử: \”Tứ ca cũng muốn nhìn?\”
Thực ra Tứ hoàng tử chưa từng tận mắt chứng kiến dáng vẻ điên rồ của Thái tử như những người khác, hắn không hiểu tại sao các huynh đệ khác lại sợ Thái tử đến thế. Hắn giơ tay lên, nói: \”Nếu bản hoàng tử muốn nhìn, Thái tử điện hạ sẽ cho ta nhìn thật sao?\”
Thái tử nhàn nhạt đáp: \”Tất nhiên.\”
Tam hoàng tử nghe vậy thì nghi ngờ hết sức. Lần trước hắn chỉ vừa mở miệng hỏi một người mà Thái tử suýt lấy mạng hắn. Hắn không nhịn được liếc kỹ người bên cạnh Thái tử, vì khăn màn che khá dày, hắn cũng không chắc đó có phải là thiếu niên hôm ấy hay không.
Dẫu sao thì bây giờ Thái tử cũng đã có sở thích Long Dương, nói không chừng đã chán ngấy mỹ nhân kia rồi?
Tam hoàng tử nghĩ vậy thì trong lòng ngứa ngáy cả lên. Hắn cũng không để tâm cậu bị Thái tử ngủ rồi. Nếu là trước đây thì còn do dự, nhưng nghĩ tới vẻ đẹp khuynh thành của thiếu niên kia, dẫu từng bị Thái tử dùng rồi thì đã sao, một cực phẩm như vậy…
Đúng lúc ấy, hai chiếc đũa bay vút qua, sượt thẳng qua hai bên mắt của Tam hoàng tử.
Tam hoàng tử hoảng sợ, vội vàng cúi rạp người xuống.
Mà Tứ hoàng tử cũng không khá hơn, nếu không phản ứng nhanh thì e là đã bị đâm vào mắt.
Thái tử liếc hai chiếc đũa cắm thẳng sát mép cửa sổ, không dính chút máu nào thì tiếc nuối dời mắt về. Hắn nhìn thẳng vào ánh mắt giận dữ của Tứ hoàng tử: \”Thái tử điện hạ có ý gì?\”
Thái tử dời ánh nhìn, giọng nhẹ nhàng như gió xuân: \”Cô thấy các ngươi muốn nhìn người bên cạnh cô như vậy, chẳng phải đang giúp các ngươi đấy à?\”
\”Đã muốn thưởng thức, vậy thì nhìn gần một chút sẽ tốt hơn.\”
Sắc mặt Tứ hoàng tử tái mét, cố gắng nhịn cơn giận đang dâng trào. Hắn vốn chỉ nghe đồn rằng Thái tử điên dại, nếu không nhờ phụ hoàng kiên quyết chọn hắn làm Thái tử thì e rằng giờ này đã trở thành một tên Diêm Vương thích giết chóc.