{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời – Chương 60 – Anh Có Cần Mặt Mũi Không! – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời - Chương 60 - Anh Có Cần Mặt Mũi Không!

Editor: Tiểu Tinh Thần

Hành động của Cố Tử An đã trả lời câu hỏi của Kỷ Tịch trước một bước. Hắn khẽ cúi người, bế bổng cậu lên, xoay người bước vào trong phòng, giọng nói trầm khàn bên tai Kỷ Tịch, cười xấu xa: \”Anh nói không tính, chuyện này phải dùng hành động để thể hiện, tiện thể em có thể kiểm chứng mức độ nhớ em của anh.\”

Kỷ Tịch kẹp chặt eo hắn, ôm chặt cổ hắn, giống như một con gấu túi treo trước ngực hắn. Người mà cậu ngày đêm mong nhớ đang ở ngay trước mắt, lại còn nói những lời khiến người ta đỏ mặt tía tai, Kỷ Tịch có hơi không chịu nổi.

Cậu bĩu môi, vùi mặt vào hõm vai Cố Tử An, hận không thể cắn môi đến rách để không bật cười thành tiếng. Để không tỏ ra quá háo hức, cậu tìm một chủ đề để làm dịu bầu không khí: \”Anh, sờ bụng em đi, em hơi đói.\”

Cố Tử An mở cửa, đóng cửa, rồi đè người lên cửa, ba động tác liền mạch như một. Hắn chỉ kịp nói: \”Tối nay anh sẽ cho em no.\” Rồi vội vàng ngậm lấy môi Kỷ Tịch.

\”Anh, ưm…\” Hương vị hormone nồng đậm hòa quyện với mùi cà phê thanh nhẹ xộc thẳng vào khoang miệng Kỷ Tịch. Cậu vòng tay qua gáy Cố Tử An, đưa lưỡi mềm mại ấm nóng ra, đáp lại hắn một cách nồng nhiệt.

Lưỡi Kỷ Tịch bị Cố Tử An mạnh mẽ mút lấy, chiếm hữu đầy bá đạo, lại dịu dàng trêu đùa. Trong đầu Kỷ Tịch như có vô số pháo hoa \”bùm bùm\” nổ tung. Cậu bị Cố Tử An hôn đến thần hồn điên đảo, từ xương cụt đến da đầu đều tê dại, cả người mềm nhũn như hóa thành một vũng nước, nhưng bản năng lại khao khát nhiều hơn.

Không biết qua bao lâu, Cố Tử An thấy má Kỷ Tịch nóng bừng, gần như không thở nổi, mới lưu luyến rời khỏi môi cậu.

Cả hai đều khẽ há miệng, thở hổn hển, ánh mắt giao nhau trong một khoảnh khắc, như có một luồng điện cực mạnh chạy qua cơ thể. Họ lại nhanh chóng hôn nhau lần nữa.

Nụ hôn thứ hai không mãnh liệt như lần đầu, mà mang theo sự dịu dàng, quấn quýt. Cố Tử An nhanh chóng buông Kỷ Tịch ra.

Cố Tử An nhìn vào đôi mắt long lanh, mê ly như vì sao của Kỷ Tịch, ngón tay xoa nhẹ đôi môi mềm mại hơi sưng của cậu. Hắn cảm thấy da đầu tê dại, lòng ngứa ngáy khó chịu, vội vàng bế cậu vào phòng tắm.

Kỷ Tịch chống tay lên bồn rửa, eo hơi cong, trên mặt bàn bày đầy các loại trái cây cắt sẵn. Cậu ngậm một quả cherry đỏ mọng, \”Ưm… ưm… nhanh chút…\” vừa nhai vừa rên rỉ.

Nước trái cây đỏ tươi chảy từ cằm trắng nõn xuống xương quai xanh quyến rũ, khiến gương mặt vốn đã xinh đẹp mê hoặc của cậu càng thêm phần kiều diễm, câu hồn người.

Cố Tử An ở phía sau, cảm thấy mình sắp phát điên. Hắn nắm lấy vòng eo mảnh mai trắng trẻo ấy, cảm giác như chỉ cần mạnh tay thêm chút nữa là sẽ gãy, nhưng máu trong người hắn đang sôi sục, không dừng lại được, cũng không chậm lại được. Vậy mà hắn vẫn cố ý trêu chọc, hỏi người trước mặt: \”Tiểu yêu tinh, em thấy anh nhớ em đủ chưa? Hử? Đủ không?\”

Kỷ Tịch ăn hai quả cherry, lại cầm một quả nho nhỏ cắn từng miếng. Cậu lắc eo, dùng đôi mắt đầy phong tình liếc Cố Tử An một cái, vừa e thẹn vừa kiềm chế, vừa quyến rũ vừa đáng yêu. Cậu cắn môi dưới, giọng nói dính dớp mơ hồ: \”Chưa đủ, còn muốn nữa.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.