Editor: Tiểu Tinh Thần
Cố Tử An giờ đây đầu óc đầy ắp hai chuyện: Kỷ Tịch bị bệnh và làm sao để tỏ tình. Nghe Kỷ Tịch nói, hắn lập tức cong ngón giữa gõ nhẹ lên trán cậu: \”Cứ chiều chuộng em mãi thôi.\” Hắn vỗ vỗ lưng Kỷ Tịch, định ra ngoài lấy thuốc bác sĩ vừa kê để hầu hạ vị \’ tiểu tổ tông \’ \”Nè uống đi, buông anh ra, tự nằm đây một lát đi.\”
Kỷ Tịch không buông tay, trán nóng hầm hập áp vào cổ Cố Tử An, khẽ thì thầm: \”Anh, anh đi đâu thế? Em khó chịu, chẳng còn chút sức nào, em muốn anh ngủ cùng em.\”
Cố Tử An thở dài, gọi ra cửa: \”Liễu Ấp.\”
Kỷ Tịch giật mình, vội vàng thả Cố Tử An ra, kéo chăn trùm kín người, chui tọt vào trong.
Cái dáng vẻ làm nũng này sao có thể để người khác nhìn thấy chứ! Thầy Kỷ không cần thể diện sao!
Cố Tử An cảm thấy vòng tay mình đột nhiên trống rỗng, người đã biến mất.
Hắ lập tức cảm thán: Đấu với trời thì vui vô cùng, đấu với đất thì vui vô cùng, còn đấu với tiểu yêu tinh này…
Thôi, đấu không lại.
Liễu Ấp gõ cửa bước vào, rất biết điều mang theo nước và thuốc. Liễu Ấp biết Cố Tử An luôn coi Kỷ Tịch quan trọng hơn cả bản thân mình.
Nhìn gương mặt lạnh lùng và ánh mắt sắc bén của Cố Tử An, Liễu Ấp có chút sợ hãi, nhỏ giọng nói: \”Tôi đã nói với nhà sản xuất Tiền và thư ký Tân rồi, nếu còn để xảy ra chuyện như thế này, cả hai sẽ bị đuổi việc.\”
Cố Tử An đang lấy thuốc từ túi theo đơn bác sĩ, chỉ để lại cho Liễu Ấp một cái bóng lưng như muốn nói \”cậu cũng cút đi\”.
Liễu Ấp biết ý, vội vàng chuồn ra ngoài.
Tân Võ đứng ở phòng khách, thấy Liễu Ấp đi ra, vội thấp giọng hỏi với vẻ căng thẳng: \”Thầy Kỷ không sao chứ? Cố tổng lại nổi giận à?\”
Liễu Ấp vỗ vỗ ngực, lẩm bẩm: \”Sợ chết cha, ai cũng là người bằng xương bằng thịt, chỉ có Cố Diêm Vương này khoác một lớp dao vô hình, khí thế đáng sợ vãi. Chẳng trách người ta nói ác nhân tự có ác nhân trị, đúng là cần Kỷ Tịch trị hắn, mài chết hắn luôn càng tốt.\” y liếc Tân Võ, nói tiếp: \”Bác sĩ bảo không sao, ngủ một giấc là ổn.\”
Kỷ Tịch nghe tiếng Liễu Ấp đi ra, lập tức lật người ngồi dậy, cầm thuốc trong tay Cố Tử An bỏ vào miệng, rồi uống hai ngụm nước nuốt xuống, còn cằn nhằn: \”Anh, anh chậm chạp quá.\”
Cố Tử An cưng chiều véo mũi cậu, lấy từ trong túi ra một thanh sô-cô-la.
Kỷ Tịch đang bị vị đắng của thuốc, được nhét một miếng sô-cô-la, vị giác lập tức bị hương vị ngọt ngào đậm đà bao bọc. Cậu nhấm nháp, nhìn bao bì, vị ngọt lan tỏa nhanh chóng đến tận tim, lấp đầy lồng ngực.
Cậu lăn hai vòng về phía bên kia giường, kiềm chế trái tim đập thình thịch, kéo giãn khoảng cách với Cố Tử An một chút, rồi ngẩng đầu nhìn hắn: \”Anh.\”
Mái tóc Kỷ Tịch hơi rối, lòa xòa trên trán và bên tai, cổ trắng thon dài, má ửng hồng, môi hé mở để lộ đầu lưỡi hồng nhạt mềm mại, đôi mắt ướt át ánh lên vẻ mơ màng.