Editor: Tiểu Tinh Thần
Đoàn phim sắp xếp phòng ốc cho các diễn viên khá đồng đều, nói chung vị trí và điều kiện đều tương đối vừa phải, ngay cả diễn viên chính Kỷ Tịch cũng không được ưu ái quá nhiều.
Khi Cố Tử An cùng Kỷ Tịch đến khách sạn, vung tay: \”Nâng cấp lên phòng tổng thống.\”
Kỷ Tịch vốn không muốn khác biệt với các diễn viên khác, nhưng nghĩ đến phòng thường ở tầng đông người qua lại, việc Cố Tử An ra vào có thể bị người nhìn thấy và bàn tán không rõ ràng, phòng tổng thống quả thực có tính riêng tư tốt hơn, cậu đành gật đầu đồng ý.
Lúc này, Cố Tử An ôm Kỷ Tịch đang ngái ngủ, cởi quần áo cho cậu rồi đặt vào bồn tắm lớn có chức năng mát-xa tự động.
\”A…\” Khi cơ thể Kỷ Tịch ngập trong nước ấm pha tinh dầu, cậu khẽ rên thoải mái, mệt mỏi tan biến. Nhắm mắt, cậu thì thầm như mèo con: \”Anh, thích quá, dễ chịu thật.\”
Cố Tử An nhìn qua lớp cánh hoa hồng trên mặt nước, thấy cơ thể trắng ngần mảnh mai của Kỷ Tịch cùng những vết đỏ chi chít. Nuốt nước bọt, giọng khàn khàn, hắn hỏi: \”Anh còn chưa vào mà đã dễ chịu thế à?\”
Kỷ Tịch mơ màng trong nước ấm, tiếng nước xôn xao vang lên khi cậu nhấc chân lên, thì thào: \”Chỉ cần ở bên anh, làm gì cũng dễ chịu. Anh, chân em mỏi lắm, xoa bóp cho em nhé?\”
Dù cơ thể cậu mềm dẻo, chịu được nhiều tư thế, nhưng cũng không trụ nổi những động tác quá sức. Người này hưởng thụ rồi thì phải có trách nhiệm chăm sóc sau chứ!
Cố Tử An, trong bộ vest nghiêm chỉnh như sắp dự hội nghị kinh tế quốc tế, nghe vậy lòng hơi xao động. Hắn ngoan ngoãn ngồi bên bồn tắm, tao nhã xắn tay áo, nhìn chằm chằm chỗ mê hoặc kia, vừa mát-xa vừa hỏi: \”Quay phim mệt lắm à?\”
Kỷ Tịch thoải mái, lười biếng đáp: \”Không mệt, có việc làm kiếm tiền, em vui còn chẳng kịp. Gần đây tài khoản em nhiều tiền lắm! À anh, anh vừa về à?\”
\”Ừ, xử lý việc chi nhánh và vài chuyện khác,\” Cố Tử An đáp qua loa.
Những việc đó dù rườm rà, hắn xử lý đâu vào đấy. Chỉ có chuyện tình cảm là khiến hắn rối. Gần đây, hắn đã vài lần bộc lộ tình ý, nhưng Kỷ Tịch luôn lảng sang chuyện khác.
Thật ra Cố Tử An không vội, hắn thích cảm giác theo đuổi Kỷ Tịch. Nhưng nhớ đến tối qua lỡ làm rách bao siêu mỏng, hắn hơi chột dạ. Sau đó, Kỷ Tịch ngủ thiếp đi, hắn đã ôm cậu vào tắm rửa sạch sẽ. Hắn biết Kỷ Tịch có thể mang thai, nhưng chắc không thể một lần đã trúng. Dù hắn không thích trẻ con, nếu là con của Kỷ Tịch, hắn lại nghĩ khác. Nhưng vấn đề lớn nhất giờ không phải việc hắn có chấp nhận hay không.
Kỷ Tịch tính tình tốt, không hay so đo, nhưng Cố Tử An dần nhận ra cậu thích tự do, không muốn bị ràng buộc bởi sự nghiệp hay gia đình. Liệu cậu có chấp nhận việc mình có thể mang thai? Một người kiêu ngạo và yêu tự do như cậu, liệu có sẵn lòng vì một người đàn ông mà mang thai mười tháng, vất vả nuôi con?
Cố Tử An lo lắng cả ngày, cuối cùng quyết định việc cấp bách là phải chính thức chinh phục Kỷ Tịch. Hắn thậm chí phân tích lý do thất bại trước đây: ám chỉ không rõ ràng, Kỷ Tịch có lẽ nghĩ hắn đùa; cách tỏ tình quá đơn giản, thiếu lãng mạn.