Editor: Tiểu Tinh Thần
Phim trường 《Song Sinh》.
Kỷ Tịch ở phòng nghỉ thay xong trang phục, hoàn tất việc trang điểm. Nghe nhân viên đoàn phim gọi bắt đầu, cậu đẩy cửa bước ra, vừa lúc chạm mặt Liễu Phi – nam phụ có nhiều cảnh diễn chung với cậu trong bộ phim này, một diễn viên gạo cội. Kỷ Tịch lễ phép cúi người chào, nở nụ cười tươi tắn: \”Chào thầy Liễu ạ.\”
\”Ừ.\” Liễu Phi liếc nhìn cậu, hờ hững đi lướt qua cậu cùng với trợ lý.
Nghe nói diễn viên trẻ vô danh này sau lưng có kim chủ chống lưng, phải làm nền cho người có bối cảnh như vậy, thật tình Liễu Phi trong lòng không phục.
\”Thầy Kỷ,\” Tân Võ có chút không chịu nổi, từ hôm qua khi chính thức gia nhập đoàn phim, Liễu Phi đã luôn giữ thái độ này với Kỷ Tịch. Tân Võ cảm thấy bất bình thay cậu, \”Người này…\”
Kỷ Tịch vỗ vai y như trấn an, rồi bước về phía khu vực quay phim.
các bộ phận đã sẵn sàng, đạo diễn hô bắt đầu. Thư ký trường quay đánh bảng: \”Cảnh 5, shot 1, lần 1, hành động!\”
Trên màn ảnh, Bạch Sanh vô cùng nhập tâm ngồi trước cây dương cầm, trên người mặc trang phục diễn chính thức, một bộ áo khoác đen dáng hơi nặng nề, áo sơ mi cài kín cúc, ngay cả tóc cũng chải chuốt tỉ mỉ không chút cẩu thả.
Đôi tay thon dài trắng nõn của anh lướt nhanh trên phím đàn, khúc nhạc du dương nhẹ nhàng theo động tác tao nhã của anh tuôn trào xuống.
So với kỹ năng chơi đàn tinh xảo của anh , điều thu hút người ta hơn chính là vẻ ngoài tuấn tú mê người và khí chất cao quý lạnh lùng. Dù là khi đánh đàn, miệng anh vẫn mím chặt, trong ánh mắt lộ ra vẻ hờ hững xa cách ngàn dặm, thần sắc lạnh băng.
Đánh xong hai đoạn nhạc, anh đứng dậy cúi chào giữa buổi tiệc rượu riêng xa hoa lãng phí, làm ngơ những ánh mắt hoặc ngưỡng mộ hoặc dò xét phía sau, anh xoay người chuẩn bị rời đi bằng cửa sau.
Trong không gian ồn ào, anh vẫn nghe thấy tiếng bước chân vội vã tiến đến. Bạch Sanh nghiến chặt răng, cơ mặt căng cứng, lông mày khẽ nhíu. Một biểu cảm thoáng qua đã để lộ sự kháng cự và thiếu kiên nhẫn trong lòng.
\”Bạch Sanh.\” Chủ nhân bữa tiệc là một người trung niên hiền từ, đeo một cặp kính gọng vàng.
Bạch Sanh khựng lại nửa giây, nhanh chóng xoay người, khéo léo lùi nửa bước. Ánh mắt lướt qua thấy bên cạnh người này còn có một cô gái. Snh khoanh tay trước ngực, đầu ngón tay vì dùng sức mà hơi ửng hồng, cúi mắt, giọng nói lạnh lùng: \”Chào ông Lưu.\”
Lưu Vũ không để ý thái độ của anh , tiếp tục cười ha ha nói: \”Bạch Sanh, giới thiệu một chút, đây là con gái tôi Lưu Giai, vừa từ nước ngoài về, học cũng là chuyên ngành âm nhạc, các cháu tuổi xấp xỉ, sở thích tương đồng, lúc rảnh rỗi có thể ở bên nhau giao lưu nhiều hơn.\”
\”Bạch Sanh, chào anh.\” Gương mặt xinh đẹp của Lưu Giai hơi ửng hồng.
\”Chào cô.\” Bạch Sanh nhạy bén nhận ra Lưu Giai muốn bắt tay với mình, anh hơi hếch chiếc mũi cao thẳng lên, nhanh chóng cầm lấy ly rượu từ khay bưng của nhân viên phục vụ, nâng ly khẽ ra hiệu với Lưu Giai, \”Xin lỗi, tôi có chút việc gấp, xin phép đi trước.\”