Editor: Tiểu Tinh Thần
\”Cha, cha bị làm sao vậy…?\” Kỷ Nhiên làm sao chấp nhận được Kỷ Chính Tín, người cha ngày thường uy nghiêm, lại cúi đầu trước thằng anh trai vô dụng kia.
\”Câm miệng!\” Đôi mắt Kỷ Chính Tín u ám, vô hồn. Công ty phá sản, vợ vào tù, sức khỏe ông ta suy sụp, thằng con út thì bất tài. Giờ đây, ông ta đã cùng đường, ngoài việc cầu xin đứa con trai lớn, ông ta chẳng còn cách nào khác.
Kỷ Nhiên đứng bên cạnh, mắt đỏ ngầu, ánh nhìn điên cuồng tràn ngập hận thù, trừng trừng vào hai kẻ đã phá hủy gia đình cậu ta.
Kỷ Chính Tín cố nặn nụ cười, tiếp tục nói với Cố Tử An: \”Tôi biết trước đây tôi đối xử với Tiểu Tịch hơi nghiêm khắc, nhưng cũng vì muốn tốt cho nó. Nếu không, hôm nay nó làm sao đủ tư cách đứng cạnh ngài?\”
Kỷ Tịch bị lời ông ta chọc tức đến bật cười: \”Vậy tôi phải cảm ơn ông thật. Nếu ông đánh tôi thêm vài trận thừa sống thiếu chết nữa, chắc tôi đã thành lãnh đạo quốc gia rồi. Lòng tốt của ông lớn thế, sao không dạy dỗ thằng con cưng của ông đi?\”
Cố Tử An toát ra khí thế lạnh lẽo, không thèm liếc Kỷ Chính Tín hay Kỷ Nhiên lấy một cái, chỉ lạnh lùng nhìn ông ta khi nhắc đến Kỷ Tịch.
Kỷ Chính Tín đối diện ánh mắt sắc lạnh, tàn nhẫn của hắn, lập tức cảm thấy cả người như đóng băng, da đầu tê dại. Ông ta nghiến răng, lại cúi đầu, ra vẻ thảm thiết: \”Cố tổng, ngài không biết đâu, hôm qua sau khi hai người rời đi, bọn cho vay nặng lãi đã đến nhà. Chúng in ảnh mẹ Kỷ Nhiên, phát tán khắp khu, gặp ai cũng nói nhà số 1, tòa 7 có Kim Lam nợ chúng năm triệu tiền cờ bạc, khiến hàng xóm cười nhạo. Mười mấy tên thanh niên lực lưỡng cầm gậy sắt đập cửa nhà, thấy chúng tôi không có tiền, chẳng nói chẳng rằng đã đánh cả ba người một trận. Kim Lam và tôi tuổi đã lớn, làm sao chịu nổi đòn roi như vậy?\”
\”Kim Lam kiêu ngạo nhất là thể diện. Bị bọn chúng nhục mạ, hàng xóm chỉ trỏ, bà ấy nhất thời không nghĩ thông, mới làm chuyện hồ đồ, nảy sinh ý định xấu với ngài và Kỷ Tịch… Cố tổng, tôi xin một yêu cầu quá đáng, nếu cả hai không sao, có thể nể mặt Tiểu Tịch, đừng truy cứu tội nữa được không? Ngài và Tiểu Tịch đều là người làm việc lớn, nếu mẹ Kỷ Tịch mang danh tù nhân, bị đồn ra ngoài, danh tiếng của ngài và Tiểu Tịch cũng sẽ bị ảnh hưởng.\”
Kỷ Tịch cười nhạt: \”Tội giết người bất thành, dù xử nhẹ cũng từ ba đến mười năm tù. Hả? Bà ta thuê người lái xe tông chúng tôi, chẳng lẽ chúng tôi không những phải tha thứ, mà anh Cố còn phải dùng quan hệ cứu bà ta? Về nhà đắp chăn nằm mơ đi!\”
Kỷ Nhiên nghĩ đến mẹ mình bị bắt vì người này, có thể bị kết án tù, cậu ta hoàn toàn mất lý trí. Thấy cha đã hạ mình đến mức này, mà thằng anh trai vô dụng từ nhỏ bị họ sỉ nhục lại bày ra vẻ mặt chế giễu.
Mắt cậu ta đỏ ngầu, tay nắm thành quyền, cả người run rẩy, vung nắm đấm về phía Kỷ Tịch: \”Chắc chắn mày xúi bọn cho vay nặng lãi đến! Mày phá hủy cả nhà tao, phá công ty tao, hủy hoại luôn mẹ tao! Tao đánh chết mày, đồ súc sinh!\”
Cố Tử An ôm Kỷ Tịch vào lòng, nhanh tay nắm cổ tay Kỷ Nhiên, hất mạnh ra sau. Kỷ Nhiên lập tức lảo đảo, ngã mạnh xuống đất.