Editor: Tiểu Tinh Thần
Cố Cảnh Diệu có lẽ đã lợi dụng lúc nhà họ Kỷ rối loạn, uy hiếp và dụ dỗ Kim Lam đồng ý hãm hại Cố Tử An và cậu. Kỷ Tịch cảm thấy như rơi vào hầm băng. Sao lại có kẻ âm hiểm, độc ác như vậy? Cố Cảnh Dật đúng là một con quỷ, còn Kim Lam thì sao mà ngu ngốc đến mức này vậy trời!
Cậu vốn định nghe lén kế hoạch tiếp theo của Cố Tử An, nhưng sau một lúc sững sờ, chỉ nghe thấy Cố Tử An hạ giọng dặn dò thư ký Lý vài câu. Thư ký Lý nhanh chóng đứng dậy xin phép rời đi.
\”Anh Cố.\” Thấy Cố Tử An bước tới, Kỷ Tịch vội gọi.
Cố Tử An nhìn Kỷ Tịch, chậm rãi tiến lại: \”Sao thế? Cơm không hợp khẩu vị à?\”
Kỷ Tịch đẩy bát sang một bên, đứng dậy đón hắn, nhìn Cố Tử An nói: \”Anh Cố, cứ để Cố Cảnh Diệu ung dung ngoài vòng pháp luật thế sao?\”
Cố Tử An định trả lời thì điện thoại reo. Hắn lấy ra xem, là cuộc gọi từ cục cảnh sát hình sự: \”Alo, tôi là Cố Tử An.\”
\”Chào anh, đây là cục cảnh sát hình sự khu Dân Nhạc. Nghi phạm đã bị bắt, nhưng còn một số điểm nghi vấn cần anh và anh Kỷ Tịch phối hợp. Hai anh có thể đến đội cảnh sát hình sự ngay bây giờ được không?\”
\”Được.\” Cúp máy, Cố Tử An ngồi xuống bàn ăn, vội vàng ăn vài miếng cơm, ngẩng đầu nhìn Kỷ Tịch: \”Tiểu ngốc, đứng đó làm gì? Ăn no chưa?\”
Kỷ Tịch chẳng còn tâm trạng ăn uống: \”Anh Cố, rốt cuộc tình hình bây giờ thế nào rồi?\”
Cố Tử An nhìn cậu: \”Lo cho gia đình à?\” Trong trí nhớ, cậu là một người hiếu thảo đến mức mù quáng. Dù Kỷ Tịch giờ đã thay đổi nhiều, hắn vẫn không rõ trong lòng cậu nghĩ gì.
Kỷ Tịch tiến đến bên Cố Tử An, tựa lưng vào bàn ăn, hai tay chống lên mặt bàn, cúi mắt nhìn hắn, vẻ mặt lo lắng: \”Họ tự chuốc họa, không sống nổi là đáng. Em lo Cố Cảnh Diệu còn chiêu tiếp theo. Anh ở ngoài sáng, anh ta ở trong tối, thật khó mà đề phòng.\”
Cố Tử An đứng dậy, đối diện Kỷ Tịch, hai tay đặt lên bàn ăn, tư thế như ôm cậu vào lòng.
Kỷ Tịch không ngờ hắn đột ngột đứng lên, ngả người ra sau: \”A…\” khiến cơ lưng đau nhức bị va chạm.
Cố Tử An nhanh chóng đỡ lấy eo cậu, ánh mắt thoáng chút cảm xúc khó đoán: \”Lo cho tôi à?\”
Kỷ Tịch vòng tay ôm cổ Cố Tử An, cười hì hì, dán sát vào hắn: \”Ai tốt với em, em sẽ lo cho người đó. Hơn nữa, giờ em ăn của anh, ở của anh, tài nguyên cũng do anh cho. Nếu cái đùi vàng này của anh có chuyện, chẳng phải em cũng sẽ bi thảm lắm sao?\”
Cố Tử An một tay ôm eo cậu, tay kia nâng cằm cậu: \”Nhóc con, hóa ra cũng biết nhìn tình hình.\”
Kỷ Tịch há miệng, nghiêng đầu cắn nhẹ ngón cái của Cố Tử An, đối diện đôi mắt sâu thẳm ấy: \”Nếu em hồ đồ, anh Cố giữ em lâu thế làm gì?\”
Cố Tử An rút ngón tay ướt ra, nhìn vết răng mờ trên đó, giọng trầm trầm: \”Giữ em tất nhiên là có mục đích. Nếu em to gan hơn chút nữa, tôi sẽ \’xử\’ em luôn.\”
Kỷ Tịch chẳng để tâm: \”Vậy thì tốt, chỉ sợ em chẳng có giá trị gì để anh Cố lợi dụng.\”
Cố Tử An gỡ hai tay Kỷ Tịch khỏi cổ mình, ngồi lại ghế, cúi xuống kéo ống quần ngủ rộng thùng thình của cậu lên.