{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời – Chương 22 – Nằm yên không động – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời - Chương 22 - Nằm yên không động

Editor: Tiểu Tinh Thần

Liễu Ấp phải nằm viện ít nhất phải một tháng, lấy sổ ghi chép, báo cáo ngắn gọn tình hình công ty gần đây cho Cố Tử An: \”… Hiện tại có những việc như vậy. Việc khác tôi sẽ dặn thư ký Lý, tôi ở bệnh viện cũng sẽ theo dõi tiến độ. Nhưng còn một chuyện, e là…\”

Điều khiến y băn khoăn nhất là ba ngày nữa, phải cùng Cố Tử An đi nước Y khảo sát dự án.

Chuyến đi đã hẹn trước với đối tác, nếu đổi thời gian sẽ ảnh hưởng thủ tục các dự án tiếp theo. Với tình trạng này, y không thể đi cùng. Mấy thư ký công ty không quen thói quen sinh hoạt của Cố Tử An, và y cũng không đồng ý cho họ theo.

Cố Tử An thấy y ấp úng: \”Sao thế?\”

Liễu Ấp cau mày: \”Chuyện là…\” Ngẩng đầu, thấy Kỷ Tịch, anh vỗ đùi, \”Tử An, ba ngày nữa cho Kỷ Tịch theo cậu đi nước Y đi.\”

Người Cố Tử An chọn chắc chắn năng lực không tệ, hơn nữa cả hai đều thân thiết, Cố Tử An dẫn cậu đi công tác cũng tiện lợi.

Kỷ Tịch ngơ ngác ngẩng đầu: \”Hả? Cái gì?\” Thấy Liễu Ấp gật đầu chắc chắn, nhớ lại trải nghiệm vừa cùng sống chết, cậu nhìn Cố Tử An, kiên định: \”Anh Cố, em làm được. Em biết tiếng nước Y, mấy việc khác thì anh Liễu dạy em, em sẽ không làm anh mất mặt, nhất định hoàn thành nhiệm vụ.\”

Quan trọng hơn, làm trợ lý thân cận bán thời gian cho bạn trai hợp đồng, biết đâu được thưởng thêm.

Cố Tử An liếc vai và eo Kỷ Tịch, thản nhiên: \”Tính sau đi.\”

Ra khỏi bệnh viện, Cố Tử An đưa Kỷ Tịch về nhà.

Lý quản gia thấy Kỷ Tịch đi đứng khó khăn, vội hỏi: \”Tiểu Tịch, cháu sao vậy?\”

Kỷ Tịch không muốn dọa ông, đáp qua loa: \”Chú Lý, cháu không sao, chỉ ngã nhẹ.\”

Lý quản gia nhìn Cố Tử An, thì thầm với Kỷ Tịch: \”Cháu đi chơi một mình ở ngoài thì cẩn thận chút. Đêm qua Tử An về, chú còn thắc mắc sao cháu không về cùng…\”

Nghe Cố Tử An ho nhẹ, ông ngẩng lên, thấy hắn lạnh lùng nhìn mình, vội ngậm miệng, nghĩ hai người yêu nhau cãi nhau, ngượng ngùng nói: \”Cơm trưa sẵn rồi, hai đứa ăn khi còn nóng. Chú đi tìm lão Tần.\”

Kỷ Tịch đăm chiêu thay dép lê. Sáng nay anh Liễu nói Cố Tử An có việc gấp, suốt đêm về công ty. Nhưng Lý quản gia lại bảo hắn về nhà.

Sáng nay cậu không nghĩ nhiều, giờ nghe Lý quản gia, cậu chợt nghi ngờ. Cố Tử An là tổng giám đốc tập đoàn lớn, hội nghị online tiện lợi, không đến mức đêm khuya bỏ trợ lý về công ty một mình.

Vậy sao Cố Tử An không dẫn cậu về? Trước khi đi, hắn rõ ràng đến nhà tre tìm cậu. Vì cậu say nên không tiện đi xe? Hay Cố Tử An biết trước có người hại mình, để xe cậu và Liễu Ấp lại, dùng cậu làm mồi nhử?

Cố Tử An là người không từ thủ đoạn sao?

Kỷ Tịch sức khỏe yếu, lại nghĩ ngợi, đứng thay dép gần hai phút. Ngẩng đầu, cậu giật mình đụng ánh mắt Cố Tử An: \”Anh Cố, sao anh còn ở đây?\”

Cố Tử An lặng lẽ nhìn cậu, một lúc sau, khẽ nói: \”Nếu tôi biết trước có người muốn hại tôi, tôi sẽ không bỏ em lại một mình.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.