{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời – Chương 20 – Kinh Hồn Chưa Định – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời - Chương 20 - Kinh Hồn Chưa Định

Editor: Tiểu Tinh Thần

Đêm qua trong núi có mưa nhỏ, đường vách núi trơn trượt. Xe đang chạy nhanh thì bị va chạm, quán tính lớn cộng với bánh xe trượt khiến xe mất kiểm soát. Tiếng phanh chói tai vang lên, trái tim ba người trong xe như vọt lên cổ họng.

Kỷ Tịch cảm thấy đầu mình đập mạnh vào tựa đầu ghế, nửa người trên bị quăng về phía trước, dây an toàn kéo cậu lại, khiến đốt sống cổ đau nhói, nội tạng như bị đảo lộn.

Đột nhiên gặp tai nạn, cậu nhớ ngay đến tình tiết Cố Tử An gặp tai nạn xe trong sách. Sau khi nắm chặt tay nắm cửa sổ, cậu cố ngoái đầu nhìn kính hậu, thấy chiếc xe địa hình màu đen đụng họ không dừng lại mà nhanh chóng rời hiện trường.

Tài xế, người có hai mươi năm kinh nghiệm, thấy xe sắp lao xuống vách núi, dù mồ hôi lạnh toát ra, vẫn quyết định đâm vào cây lớn phía trước bên phải. Ông mở túi khí, cố điều khiển vô-lăng, nhắm đúng cây để đâm, vì đụng cây an toàn hơn lăn xuống vực.

\”Ngồi vững!\” Trong lúc khẩn cấp, ông không quên hét nhắc nhở hai người trên xe.

Liễu Ấp ngồi ghế phụ đang ngủ gật, bị va chạm giật mình tỉnh dậy. Phản ứng đầu tiên của y là quay lại nhìn Kỷ Tịch ở ghế sau. Cố Tử An dặn y chăm sóc cậu, nếu cậu bị thương, y không biết ăn nói thế nào với Cố Tử An. Anh run giọng hét: \”Kỷ Tịch, cậu…\”

Chưa nói hết, xe xoay mạnh, Kỷ Tịch đập vào cửa xe, nửa người đau và tê dại.

Tiếp theo, xe \”phanh\” một tiếng nổ lớn, đâm vào cây lớn. Dù túi khí bật ra, tốc độ rẽ quá nhanh khiến đầu tài xế và Liễu Ấp vẫn đập mạnh vào thân xe.

Một giây sau, kính trước vỡ vụn, xe rung lắc dữ dội, mọi thứ đổ ập vào tài xế và Liễu Ấp.

Liễu Ấp cảm thấy mặt mình chảy ra chất lỏng nóng ẩm, rồi ngất đi.

Kỷ Tịch thấy tình hình không ổn, nhanh chóng ôm đầu, theo quán tính xe lắc mạnh khi đâm vào cây, cả người cậu như tan rã. Kính vỡ đập vào lưng và tay, may mắn cậu không bị thương nặng.

Khi xe dừng, cậu ngẩng đầu, thấy Liễu Ấp và tài xế đầy máu, đã hôn mê.

Kỷ Tịch vội lấy điện thoại, không gọi 120 hay 110 ngay, mà gọi cho Cố Tử An. Nhưng khi bấm số, cậu nhận ra mình không có số của anh, không có bất kỳ cách liên lạc nào.

Cậu bình tĩnh gọi 120, mô tả tình trạng hai nạn nhân, báo đại khái địa điểm dựa vào trí nhớ.

Cúp máy, cậu cởi dây an toàn, gọi 110, vừa mở cửa xe vừa mô tả ngắn gọn vụ tai nạn, cung cấp biển số, màu sắc và hướng bỏ chạy của xe gây tai nạn.

Nhân viên tiếp nhận khẩn trương điều cảnh sát giao thông đến, bố trí kiểm tra các ngã tư gần đó, đồng thời báo cho đội cảnh sát hình sự điều tra.

Gọi xong, nhìn Liễu Ấp và tài xế đầy máu, Kỷ Tịch không kìm được hoảng loạn, run rẩy gọi: \”Anh Liễu, chú Lý, hai người tỉnh lại đi!\”

Cửa buồng lái và ghế phụ biến dạng, cậu kéo mạnh nhưng không mở được.

Lo xe khác không thấy tai nạn hoặc chạy nhanh không phanh kịp, đẩy họ xuống vực, Kỷ Tịch mở cốp, lấy biển cảnh báo đặt phía sau và hai bên xe.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.