{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời – Chương 19 – Kỷ Tịch Say Rượu – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời - Chương 19 - Kỷ Tịch Say Rượu

Editor: Tiểu Tinh Thần

Kỷ Tịch nhìn quanh các khán giả vỗ tay hoan hô, rồi nhìn Cố Tử An bên cạnh. Được khẳng định trong lĩnh vực mình giỏi và gặp được người phối hợp ăn ý, tâm linh tương thông, khiến cậu khó nén niềm hưng phấn trong lòng.

Cố Tử An kéo cậu xuống sân khấu, tiếng vỗ tay và hoan hô dần nhỏ lại. Hai người quay về quầy bar.

Kỷ Tịch ngồi xuống, bưng ly brandy đặt trước mặt Cố Tử An, nhìn hắn hỏi: \”Anh Cố, vừa nãy trên sân khấu anh nói gì với em? Ồn quá, em không nghe rõ.\”

Cố Tử An nhấp một ngụm rượu, tránh đôi mắt lấp lánh của cậu: \”Nói cậu đánh sai một nốt, suýt nữa tôi không theo kịp.\”

\”Thì ra vẫn bị anh phát hiện.\” Kỷ Tịch ngượng ngùng gãi đầu, rồi cảm thán: \”Anh Cố, không ngờ anh chơi piano giỏi thế.\”

Cậu cầm ly brandy uống cạn một hơi, tò mò nhìn Cố Tử An. Dưới ánh đèn, Cố đại lão vẫn lạnh lùng xa cách, nhưng bớt đi vẻ uy nghiêm sắc bén thường ngày, toát lên khí chất cao quý, tao nhã. Mỗi cử chỉ đều tràn đầy mị lực nam tính mê hoặc.

Kỷ Tịch không hiểu, trong sách, người lương thiện, đơn thuần, bị nhà họ Cố bắt nạt, sao lại trở thành đại lão thủ đoạn, năng lực như hiện tại.

Cố Tử An cảm nhận ánh mắt cậu, quay lại: \”Nhìn gì?\”

Kỷ Tịch chớp mắt: \”Anh Cố, anh đẹp trai thật. Nếu anh làm minh tinh, không biết cướp bát cơm của bao người.\”

Cố Tử An nhìn lông mi dày cong vút của cậu, như nghe chuyện cười: \”Anh Cố của em chỉ làm minh tinh mới cướp được bát cơm người khác à?\”

Kỷ Tịch cảm giác chìm vào đôi mắt sâu thẳm ấy, quay đi cầm ly vodka nồng, uống cạn hai ba ngụm, mới nhìn Cố Tử An: \”Anh Cố làm gì cũng là giỏi nhất.\”

Cố Tử An thấy gương mặt trắng nõn của cậu ửng hồng, đôi mắt trong veo phủ hơi nước, giữ tay cậu định bưng ly rượu: \”Tối nay uống bao nhiêu rồi?\”

Kỷ Tịch ngoan ngoãn để hắn nắm, chớp mắt, nghiêm túc nhớ lại: \”Không nhiều, chắc mười mấy ly.\” Phản ứng lại Cố Tử An trách cậu uống nhiều, cậu biện minh: \”Anh Cố, tửu lượng em tốt, chưa say, em còn tỉnh.\”

Cố Tử An không cãi với người nửa say: \”Giữ tỉnh táo đi, đừng uống nữa.\”

Không biết do rượu mạnh hay đêm nay quá vui, Kỷ Tịch hơi choáng. Cậu gác tay lên quầy bar, nghiêng đầu, tay kia vẫn nắm tay Cố Tử An, cười ngây ngô: \”Được, nghe Anh Cố, không uống nữa.\”

Cố Tử An nhìn cậu, khóe môi nhếch lên, thầm nghĩ ngoài lúc ngủ và ốm, lúc say cậu cũng ngoan ngoãn đáng yêu thế này.

Nhiều người muốn bắt chuyện với Cố Tử An nhưng chùn bước. Một là sợ hắn, hai là khí chất hai người quá hợp, ngồi đó như tạo thành vòng khép kín, lưng viết rõ: Đừng quấy rầy chúng tôi.

Lãnh Ngạn chào hỏi khách xong, ánh mắt như đa số người ở đây, luôn chú ý Cố Tử An và Kỷ Tịch. Từ nhỏ theo cha giao thiệp, anh thấy hai người này kỳ lạ. Dù Cố Tử An giới thiệu Kỷ Tịch là bạn trai, nhưng họ không có sự quấn quýt của tình nhân.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.