{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời – Chương 16 – Tâm Linh Tương Thông – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời - Chương 16 - Tâm Linh Tương Thông

Editor: Tiểu Tinh Thần

Ngón tay Kỷ Tịch bị Cố Tử An miết nhẹ, cảm giác hơi ngứa ngáy, cậu muốn rút tay về: \”Anh Cố, tay em ổn chưa?\”

Cố Tử An một tay giữ cổ tay mảnh khảnh của cậu, tay kia xoa nhẹ ngón tay đỏ ửng: \”Ổn rồi.\”

Kỷ Tịch siết chặt tay, khẽ vặn cổ tay muốn thoát ra: \”Ổn rồi, anh thả em ra đi…\”

\”Tử An, Tiểu Tịch, tới ăn cơm nào!\” Lý quản gia từ bếp ló đầu ra, thấy hai người ngồi trên ghế sô pha tình tứ, tay anh sờ tay em, tay em chạm chân anh. Lý quản gia tự thấy mình vô duyên phá đám cặp đôi đang yêu, vội quay đầu lại, nói: \”Hai đứa cứ làm việc của mình trước, cơm để lát nữa ăn cũng được.\”

Kỷ Tịch không nhịn được bật cười: \”Chú Lý đúng là tư tưởng thoáng thật.\”

Cố Tử An buông tay cậu, bước trước về phía phòng ăn.

Ngửi thấy mùi thịt kho tàu thơm lừng từ bếp, Kỷ Tịch cảm thấy sáng nay lăn lộn một trận, giờ bụng đói cồn cào. Cậu vội đứng dậy theo sau Cố Tử An, nghĩ một chút, bước nhanh hai bước, dùng khuỷu tay huých nhẹ anh, ghé sát tai thì thầm bí mật: \”Anh Cố, anh có hay làm chuyện đó không?\”

\”Cái gì?\” Cố Tử An kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, không hiểu ý cậu.

Kỷ Tịch thấy ngồi đối diện không tiện nói, kéo ghế bên cạnh Cố Tử An, ngồi sát hắn, thì thào: \”Cậu bé à, nếu không phải làm thường xuyên, sao chú Lý lại quen thuộc như vậy?\”

Đối với câu hỏi mang tính riêng tư này, Cố Tử An không để tâm, khóe miệng nhếch lên: \”Cậu sợ à?\”

\”Sợ gì?\” Lần này đến lượt Kỷ Tịch ngơ ngác.

Cố Tử An khẽ nghiêng người, kéo giãn khoảng cách với Kỷ Tịch, ánh mắt khó đoán lướt qua khuôn mặt, ngực, eo, rồi đùi cậu.

Kỷ Tịch lập tức hiểu ý, làm bộ bình thản cắn một miếng bánh gạo đen, vừa nhai vị ngọt ngào, vừa lẩm bẩm: \”Nhà giàu thường ngủ với diễn viên hạng mười tám, dù có tính thì em cũng không thua kém, nhưng em đúng là sợ thật.\”

Cố Tử An nhìn cậu chằm chằm, cười ý vị sâu xa: \”Sợ cái gì?\”

Kỷ Tịch nghiêng đầu, cười tinh nghịch, vẫy tay với hắn.

Hai người vốn đã ngồi gần, Cố Tử An nhìn lưỡi đỏ hồng và hạt gạo đen dính bên khóe miệng cậu, ma xui quỷ khiến mà cúi sát lại, nghe giọng cậu như mèo con: \”Sợ anh không \’đỉnh\’ lắm á.\”

Nói xong, Kỷ Tịch đứng bật dậy, nhìn gương mặt cứng đờ của Cố Tử An, cười ha hả chạy sang ngồi đối diện.

Cố Tử An chậm rãi ngồi thẳng, thấy Lý quản gia bưng khay thức ăn tới.

\”Tiểu Tịch, nếm thử thịt kho tàu của tôi đi, món tủ của tôi đấy, Tử An thích nhất.\” Lý quản gia cười lớn, đặt món ăn lên bàn, \”Ăn xong để bát trong bồn, lát tôi rửa.\”

Kỷ Tịch: \”Chú Lý, chú không ăn cùng bọn cháu à?\”

Chú Lý vừa đi ra vừa nói: \”Hai đứa ăn đi, tôi đi tìm lão Tần uống vài ly.\”

Cố Tử An bưng đĩa thịt kho tàu tới trước mặt mình, đẩy đĩa rau nấm và canh trứng cà chua sang Kỷ Tịch.

Ranh giới rõ ràng như Sở Hà Hán Giới*.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.