{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời – Chương 15 – Tâm viên ý mã* – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

{Đm – End} Sau Khi Xuyên Thành Pháo Hôi Tôi Bị Nhà Giàu Số Một Sủng Lên Trời - Chương 15 - Tâm viên ý mã*

Editor: Tiểu Tinh Thần

(Tâm viên ý mã: thành ngữ Trung Quốc, bính âm \’xīn yuán yì mǎ\’, có nghĩa là ẩn dụ tâm tư của con người vô định, chẳng hạn như ngựa khó có thể khống chế.)

Cố Tử An kéo Kỷ Tịch vào lòng, giọng không to nhưng rõ ràng từng chữ: \”Bạn trai tôi hay ghen, không cho tôi add WeChat người khác. Xin lỗi.\”

Kỷ Tịch bất ngờ bị kéo vào lòng, ngẩng đầu chạm phải ánh mắt khẽ cong của Cố Tử An. Hành động công khai như này khiến tim cậu đập loạn, chân mềm nhũn.

Vưu Quỳnh nhìn hai người ôm nhau, ánh mắt quấn quýt, không thể tin hai người đàn ông lại có quan hệ này. Đang sững sờ, cô ta nhận ra Kỷ Nhiên và ba mẹ cậu ta bỗng im bặt. Hoảng hốt nhìn sang, cô ta thấy mặt Kỷ Nhiên đỏ bừng. Cậu ta bước tới, giáng mạnh một cái tát vào mặt cô ta, gào lên: \”Đồ ranh con! Dám quyến rũ đàn ông ngay trong nhà tao! Bình thường mày bẩn thỉu như thế à? Cút ngay!\”

Vưu Quỳnh từ nhỏ được vô số người theo đuổi, luôn kiêu ngạo như công chúa, chỉ cần ngoắc tay là cả đám đàn ông lao đến. Kỷ Nhiên chỉ là một trong số những kẻ tầm thường theo đuổi cô ta. Vì cậu ta cuồng nhiệt si mê, cô ta mới hạ mình cho cơ hội. Không ngờ gã hèn kém này dám đánh cô ta trước bao người. Nước mắt trào ra, cô ta che mặt sưng đỏ, dậm chân chạy ra ngoài.

Kỷ Nhiên đuổi được Vưu Quỳnh, không những không nguôi giận mà lửa trong lòng càng bùng lên. Chỉ tay vào mũi Cố Tử An, cậu ta mắng: \”Đồ đàn ông lăng nhăng, tao sẽ khiến mày không sống nổi ở thành phố B này. Ra ngoài hỏi xem Kỷ Nhiên tao là ai! Anh em hắc bạch lưỡng đạo của tao nhiều lắm, hôm nay chưa xong đâu!\”

Thằng nhóc này không biết trời cao đất dày, dám khoe khoang trước mặt đại gia Cố Tử An. Kỷ Tịch \”phì\” cười, lén nhéo eo Cố Tử An. 

Cố Tử An bị nhéo đến tê người, nhưng vẫn phối hợp với Kỷ Nhiên, đáp: \”Vậy à? Đứng không đổi tên, ngồi không đổi họ, tôi là Cố Tử An.\”

Kỷ Nhiên, tên công tử ăn chơi, chẳng biết Cố Tử An là ai. Thấy vẻ khinh thường trên mặt hắn, cậu ta giơ nắm đấm định đánh. 

Kỷ Chính Tín vốn bị Kỷ Tịch chọc tức, định cầm roi dạy cậu một trận. Nghe ba chữ \”Cố Tử An\”, ông ta tái mặt, đứng ngây ra, quên cả ngăn Kỷ Nhiên.

Kỷ Tịch bước lên chắn trước Cố Tử An, nắm cổ tay Kỷ Nhiên. Chưa kịp làm gì, Kim Lam đã la hét: \”Kỷ Tịch, đồ hạ tiện! Đi ra ngoài bán thân chưa đủ, còn dẫn gã đàn ông này về đánh em trai mày. Mày còn là người không?\” Bà ta lao tới, túm cổ áo Kỷ Tịch định xé, gào lên: \”Thằng ranh, mày phản rồi! Nhà này nuôi mày ăn học, giờ mày cứng cánh, muốn cưỡi lên đầu chúng tao? Đồ hạ tiện, đừng mơ!\”

Cố Tử An nhẹ nhàng gạt móng tay dài của Kim Lam, kéo Kỷ Tịch vào lòng, giọng lạnh lùng nhưng đầy uy: \”Dám động một sợi tóc của Kỷ Tịch, bà thử xem!\”

Kỷ Tịch xem đủ trò, ló đầu khỏi lòng Cố Tử An, tung đòn sát thủ: \”Dì Kim, dì đầu tư cổ phiếu và quỹ, lỗ 5 triệu, trả hết chưa? Tài sản thế chấp của dì sắp hết hạn rồi, đúng không?\”

Lời này như mũi kim đâm thẳng tim Kim Lam. Bà ta lùi một bước, lắp bắp: \”Thằng ranh, mày nói gì!\”

Kỷ Chính Tín bị kích động, ngã phịch xuống sofa, giọng run run: \”Lam… Lam, nó nói thật không?\” Chẳng trách dạo này Kim Lam tìm đủ cách xin tiền ông ta.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.